⬅ Trước Tiếp ➡

Tầm mắt Hình Dã chậm rãi dừng ở cục đen đen dưới quần lót của gã, miệng phun ra một đám sương trắng, cậu giơ tay vén một đám tóc bị gió đêm thổi loạn ra sau đầu, động tác thành thạo lại mang theo vài phần phong tình vạn chủng.
Có lẽ là thấy phản ứng của “cô” quá mức bình thảm, gã đàn ông có chút thất vọng, vì vậy, gã vừa nhìn chằm chằm “cô” vừa làm những động tác tục tĩụ
Hình Dã nâng cằm, nhướn mi nhìn thoáng qua khuôn mặt gã đàn ông, thấy “cô” cuối cùng cũng có phản ứng, ánh mắt gã ta phát ra một tia sáng, cơ thể phấn khích run nhẹ một cái, vừa kích thích lại vừa tò mò.
Hình Dã nhẹ nhàng nở nụ cười, đưa thuốc lá lên miệng, không nhanh không chậm đứng lên, cởi thắt lưng, kéo quần xuống. Cậu bị khói thuốc lá hun đến hơi híp mắt, giọng nói lúc ngậm thuốc hơi mơ hồ và trầm thấp, âm thanh nam tính cực kì quyến rũ “Anh trai, từng thấy qua chưa?”
Gã đàn ông nhìn chằm chằm quần lót căng phồng của “cô”, vẻ mặt dâm đãng ban đầu xuất hiện một vết nứt, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch. Gã ta kinh hãi nhìn Hình Dã, chậm rãi lui về phía sau một bước, lòng bàn chân như bôi dầu đang muốn chạy, lại đột nhiên bị Ôn Thừa Thư đang theo phía sau đè vai lại.
Ôn Thừa Thư bình tĩnh, giọng điệu nghiêm túc nói với gã đàn ông “Tôi đã báo cảnh sát rồi, tốt nhất ông nên an phận đứng đây đợi cảnh sát đến đi.”
Gã đàn ông luống cuống, lắc bả vai muốn thoát khỏi tay anh lại phát hiện đối phương cực khỏe, bóp đến nỗi khiến nửa cánh tay gã gần như tê dại. Gã cuống quít cầu xin tha thứ “Anh ơi em sai rồi, nhà em còn có vợ con, họ mà biết chuyện này làm sao em sống được…”
Ôn Thừa Thư lạnh lùng quét mắt nhìn gã một cái, chẳng thèm để ý mấy lời ba hoa này mà quay đầu, có chút lo lắng nhìn về “cô gái” cao gầy phía trước, hỏi “Cô bé, em…”
Anh nói được một nửa thì im bặt, không cẩn thận hạ tầm mắt xuống lưng quần đã bị “cô” kéo xuống, sắc mặt cứng đờ, cổ họng cũng như bị kẹt gì đó.
Một lúc sau anh mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Hình Dã, gian nan nói hết câu “Không sao chứ?”
Hình Dã ngậm thuốc lá, ánh sáng mờ nhạt trên đỉnh đầu chiếu sáng nốt ruồi màu nâu của cậụ Cậu kéo quần lên trong ánh mắt ngạc nhiên của người đối diện, rất bình tĩnh đáp lời “A, không sao.”
“Phát sinh chút chuyện ngoài ý muốn, anh đang ở đồn công an…” Ôn Thừa Thư ôn hòa gọi điện thoại, giọng điệu khi nói chuyện mang theo một chút dịu dàng tự nhiên, “Anh không sao, chỉ là đến phối hợp điều tra. Ừ, anh không đến chỗ em nữa, các em ăn xong về nghỉ sớm một chút, có việc gì gọi lại cho anh.”
Ban đêm, trong đồn công an rất yên tĩnh, giọng bé trai sốt ruột truy hỏi truyền vào tai Hình Dã rất rõ ràng. Cậu không nhịn được liếc anh một cái, chờ anh cúp điện thoại mới tò mò hỏi “Bạn trai à?”
Ôn Thừa Thư nâng mắt, ánh mắt hơi dừng lại trên khuôn mặt cậu, phát hiện cậu không nhận thấy sự mạo phạm trong lời nói của mình, anh bất đắc dĩ lắc lắc đầu, không nóng không lạnh giải thích “Em trai tôi.”
Cũng may Hình Dã chỉ là thuận miệng hỏi, cậu “A” một tiếng rồi không hỏi thêm gì nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡