Chương 5
Di động trong túi Hình Dã chợt vang lên một tiếng, cậu cúi đầu móc ra nhìn, trong nhóm chat có người hỏi cậu đang ăn cơm lại chạy đi đâu, sao lâu vậy rồi vẫn chưa quay về. Cậu thấp giọng lười biếng trả lời “Đang ngắm chim, giục cái gì mà giục.”
Cậu vừa dứt lời, vài anh cảnh sát trong phòng đều bật cười.
Gã đàn ông đang ngồi xổm trong góc tường cúi đầu xuống thấp hơn, bên chân gã là chiếc mũ lưỡi trai bẩn thỉu nằm trên mặt đất, đầu tóc không biết bao lâu mới gội một lần bết lại thành từng cục, bị ánh đèn sáng chói trong đồn công an chiếu đến phản quang. Gã sợ hãi, nhỏ giọng biện minh cho bản thân “Chẳng phải cậu ta vừa mới nói trời tối quá không nhìn rõ cái gì sao…”
Một chú cảnh sát cau mày vỗ bàn, trừng mắt nghiêm nghị nói “Không nói chuyện với mày.”
“Chú à,” Hình Dã nhìn lướt qua “chú chim sẻ” của gã đàn ông, ánh mắt lộ ra vẻ thương hại, ngoài miệng lại giống như có chút khó nói, “Thực ra nguyên nhân chủ yếu không phải do trời tối, mà là vì nhỏ quá, cháu nhìn một lúc lâu như vậy cũng không thấy, cháu đề nghị lần sau hành động các chú nên mang theo cái kính lúp…”
“Ai, cậu cũng đủ rồi.” Chú cảnh sát nhìn Hình Dã với vẻ mặt không vui, cậu thức thời nhún vai, câm miệng. Chú cảnh sát già lại quay đầu nghiêm túc nói với gã đàn ông, “Không được có lần sau, nếu lại bị bắt sẽ không chỉ bị giam vài ngày nữa đâụ”
Gã đàn ông ngẩng đầu hung hăng liếc Hình Dã một cái, vì thẹn quá hóa giận mà ánh mắt lộ ra một tia hung ác.
Sau đó gã ta bị chú cảnh sát tát cho một cái, thảm hại cúi đầụ
Hình Dã bình thản cất di động, ngẩng đầu nhìn về phía chú cảnh sát già đầy trách nhiệm, hỏi “Chú cảnh sát à, cháu đi được chưa? Nếu một lát nữa ký túc xá đóng cửa, tối nay cháu sẽ phải ngủ lại đây đó”
“Ngủ ở đây cũng được, đúng lúc trong đồn đang thiếu người canh cửa.” Chú cảnh sát già đưa bản ghi chép trên bàn đến trước mặt hai người, rút ra một cái bút lông đen, đưa bút, chỉ chỉ trên bản khai, “Được rồi, ký vào tờ giấy này là được đi.”
Hình Dã đang định vươn tay, bàn tay bên cạnh lại nhanh hơn cậu một bước.
Sau đó, tầm mắt của Hình Dã không tự chủ được dừng trên đôi tay trước mặt.
Tay của Ôn Thừa Thư rất đẹp, đẹp hơn tất cả những bàn tay cậu từng vẽ qua – ngón tay thon dài tinh tế, móng tay sạch sẽ cắt thành hình cung, đốt ngón tay hơi nhô ra, không quá thô to cũng không quá xương xẩụ Hai ngón tay trắng lạnh nắm chặt cán bút đen, hình thành sắc thái đen trắng đối lập, tạo nên sự va chạm mạnh trong thị giác. Anh điều khiển ngòi bút du di trên tờ giấy, xương cổ tay cong gầy mà mạnh mẽ, lúc cầm bút, các khớp xương trắng trở nên rất ưa nhìn.
Kể cả nốt ruồi tuy nhỏ mà sáng trong vết lõm của lòng bàn tay anh thoạt nhìn cũng gợi cảm như một tác phẩm nghệ thuật tinh tế.
Ôn Thừa Thư viết xong tên, đưa cả bút và giấy đến trước mặt người đối diện, lại phát hiện ánh mắt của đối phương hình như đang sững sờ nhìn về phía tay mình.
Anh nhẹ nhàng gõ gõ tập ghi chép trước mặt.
Lúc này Hình Dã mới như vừa tỉnh mộng, cầm bút ký tên mình bên dưới chữ kí thanh mảnh mà mạnh mẽ của anh.
Lúc kí, cậu giật mình nghĩ, đáng lẽ lúc nãy cậu nên dùng điện thoại chụp hình lại.