Chương 8
Đúng là muốn đau cũng khó.
Ngòi bút chấm nhẹ một cái trên lòng bàn tay, không đợi Hình Dã cảm nhận được gì, thầy Tony đã vươn tay tắt máy xăm.
“Xong rồi?” Hình Dã chớp mắt mấy lần.
“Nếu không ngài nằm úp sấp xuống tôi xăm lưng cho nhé?”
Hình Dã giơ tay lên thưởng thức nốt ruồi nhỏ xinh trong lòng bàn tay một lát, vui tươi hớn hở lấy điện thoại di động quét mã chuyển tiền dán trên tường “Cảm ơn anh Bao nhiêu tiền?”
“Học viện mỹ thuật đúng không?” Thầy Tony cất đồ trên bàn, đi qua cầm bát đậu pha còn chưa kịp lạnh tiếp tục ăn, phất tay, “Không cần trả tiền, sau này có tranh gì không dùng được có thể đưa sang đây. Bên ngoài trời còn mưa đúng không? Trên bàn có màng bọc thực phẩm, quấn lại đi, hai ngày này đừng để tay ngâm nước, cẩn thận loang màu, nốt ruồi lại biến thành cái bớt.”
Từ tiệm xăm đi ra, Hình Dã thật cẩn thận xỏ tay vào trong túi, sợ mắc mưa. Hách Phi dùng khuỷu tay chọc chọc cậu, vẻ mặt có chút do dự nhưng vẫn không nhịn được, hỏi “Tiểu Dã, chuyện của mày thế nào rồi?”
“Cái gì thế nào?” Hình Dã lơ đãng hỏi.
“Chuyện yêu đương.” Hách Phi là một trong những người bạn hiếm hoi của Hình Dã biết cậu và Lâm Phỉ Nhi chả liên quan cái mẹ gì, hai người cả ngày đi chung với nhau, hắn cũng chưa từng thấy Hình Dã có dấu hiệu yêu đương với ai, nghĩ nghĩ, hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt mang theo hoài nghi, “Có phải mày yêu từ cái nhìn đầu tiên với ai không?”
Hình Dã không do dự, thừa nhận một cách trắng trợn “Ừ.”
Thấy cậu không muốn gạt mình, Hách Phi yên lòng, khoác tay lên bả vai cậu, vui vẻ hỏi “Ai vậy?”
“Ai?” Hình Dã không hiểu chuyện gì nhìn hắn một cái.
“Người yêu trong mơ của mày.” Hách Phi ra vẻ “nhóc con mày còn giả vờ trước mặt tao”, hóng hớt, “Nói một chút đi, người đó trông như thế nào? Dáng người ra sao?”
Hình Dã nghĩ thầm tao chỉ có tay yêu trong mộng, lấy đâu ra người yêu trong mộng.
Cậu nhớ lại người đàn ông hôm đó, nhận ra trong đầu mình chỉ có một vài ấn tượng mơ hồ, chỉ biết vai người đó rất rộng, tỉ lệ cơ thể cũng rất ổn, đường cong cánh tay lộ ra dưới ống tay áo cũng đẹp dã man… nhưng tất cả những thứ này so với đôi tay ai nhìn cũng phải giật mình kinh ngạc kia, còn kém xa. Vừa nghĩ tới đôi tay ấy, Hình Dã lại cảm thấy có một ngọn lửa bùng lên trong cổ họng, thiêu đốt cậu đến miệng khô lưỡi khô.
“Rất trắng, ngón tay rất dài.” Hình Dã nhớ lại đôi tay kia, “Móng tay được cắt rất dễ nhìn, khớp xương cũng rất đẹp.”
“Tao hỏi mày là người nào, mày cứ nói tay với tao làm gì?” Hách Phi bất mãn liếc mắt dò xét cậu, ôm lấy cổ cậu thò sang cười hì hì hỏi, “Có đẹp không?”
“Không chú ý.” Hình Dã nói.
Hách Phi ngẩn người “Vậy dáng người thì sao?”
“Không biết.” Hình Dã trả lời.
“… Vậy mày yêu từ cái nhìn đầu tiên cái khỉ gì.” Hách Phi không thể hiểu nổi nhìn cậu, ngừng một lát, đột nhiên vẻ mặt hắn như thể đã hiểu rõ tất cả, “Đm, không phải chứ… từ khi nào gu thẩm mỹ đối với cơ thể người của mày lại quy tụ ở từng bộ phận thế?”
“Á…” Hình Dã kéo cái tay đang khoác trên cổ mình của hắn, “Mày đè lên tóc tao.”
Một chiếc BMW X7 phóng vụt qua trên đường lớn.