Chương 7
Hách Phi đi trước, vừa mở cửa tầng một của ký túc xá đã bị một trận gió lạnh từ phía đối diện ùa tới làm cho giật mình. Hắn kéo áo lại trong vô thức, hắt hơi một cái “Đi xăm ở đâu?”
“Chỗ nào cũng được.” Hình Dã vén những lọn tóc bị thổi về phía trước ra sau tai, rụt vai thành một con chim cút, “Đến tiệm đối diện cổng trường đi.”
“Chuyện lớn như xăm mình sao không tìm tiệm nào tốt một chút?” Hách Phi quay đầu nhìn cậu, “Tiệm ở cổng trường có thể xăm từ một con rồng uốn lượn trên trời thành một con rắn béo vẫy đuôi, đến lúc đó mày chỉ có thể khóc bằng tiếng Miên.”
Hình Dã cọ cọ chóp mũi đã bị gió thổi đến đỏ lên, không coi đây là chuyện quan trọng “Không sao, đến chỗ nào gần chút, lúc xăm xong còn có thể đến quán ông Vân Khang ăn mì.”
Hách Phi nhìn nhìn cậu, nói “… Đi thôi.”
Hai người không ai nghĩ đến việc lên lầu mang ô xuống, đội mũ xong liền lao vào giữa màn mưa bụi mờ mờ ảo ảo.
Tiệm xăm ở tầng hai của một cửa hiệu cắt tóc đối diện trường học, cửa sổ tầng hai treo một cái bảng hiệu mờ nhạt, tên tiệm lại đơn giản rõ ràng – “A tattoo studio”.
Hai người dẫm lên cái cầu thang nhìn như sắp sập đến nơi ở bên ngoài, vừa đi vừa run run trong lòng. Lúc đẩy cửa bước vào, bọn họ liền nhìn thấy một ông thợ xăm có vẻ giống thầy Tony 1 hơn. Ông ta đang úp mặt vào một cái bàn chất đầy đống mẫu vẽ, tay cầm bát ăn đậu pha 2 , nghe thấy tiếng cửa mở ngẩng liền đầu hỏi “Xăm cái gì, mang hình mẫu không?”
1 Thầy Tony là ngôn ngữ mạng, không phải chỉ cụ thể một người nào đó mà là các gọi chung cho những thợ cắt tóc, chủ yếu dùng để châm chọc những bác thợ cắt tóc không khéo tay, cắt không được đẹp.
2 Đậu pha còn gọi là tàu hũ/ tào phớ… bên đó không giống bên mình, còn cho thêm cả đồ mặn vào nữa. Hình minh họa
Phòng xăm gần 20 mét vuông vừa bí vừa nóng, Hình Dã vừa vào đã cởi áo khoác, vén ống tay áo, nói “Tôi muốn xăm một cái nốt ruồi.”
Thầy Tony suýt chút nữa thì phun đậu pha trong miệng ra ngoài, ông ta vội rút một tờ giấy ăn che miệng rồi ho sặc sụa, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu, cho là mình nghe nhầm, hỏi lại “… Cái gì vậy?”
Hình Dã giơ tay phải lên, chỉ chỉ vào lòng bàn tay, trịnh trọng nói “Xăm một cái nốt ruồi ở đây.”
Hách Phi cũng kinh ngạc chen vào nhìn tay cậu, khó tin nói “Mày lấy bút lông chấm một cái là được mà?”
“Chấm bằng bút lông thì chà xát một chút đã bay màu rồi.” Hình Dã không kiên nhẫn đẩy hắn sang một bên, hỏi thầy Tony, “Anh có xăm được không?”
“Cậu vừa vào đã cởi áo lại xắn ống tay, hùng hổ hoành tráng như vậy, tôi còn tưởng là làm cái gì to tát lắm.” Thầy Tony xoay người lại trợn trắng mắt nhìn cậu, đặt bát đậu pha xuống, đứng dậy đi ra phía sau cái rèm thêu đầu hổ màu đen, “Vào đây.”
Thầy Tony rửa sạch tay, cầm một chai cồn i ốt tới, ra hiệu Hình Dã đặt tay lên bàn. Hình Dã lần đầu tiên đi xăm, cậu nhìn thầy Tony cầm tăm bông chấm Iodophor rồi bôi lên lòng bàn tay mình, sau đó tiếp tục kéo cái máy đang kêu o o ở bên cạnh tới, có chút sốt ruột hỏi “Đau không?”
Thầy Tony vừa cầm bút xăm lên liền đứng hình một chút, nâng mí mắt chân thành nhìn cậu “… Muốn đau cũng khó.”