⬅ Trước Tiếp ➡
“Sau khi mẹ em qua đời, bố em rơi vào trạng thái suy sụp tinh thần trong suốt một thời gian dài, giống như cái xác không hồn, ngày đêm chìm đắm trong công việc, thậm chí cũng có tâm trạng chăm sóc cho đứa con trai tuổi nhỏ của mình là em. Suốt nhiều năm qua, bố em không chạm vào bất kỳ người phụ nữ nào khác. Cho đến một ngày, ông ấy đưa về một "Vọng Thư" khác. Trùng hợp nữa là, mẹ em qua đời ở tuổi hai mươi hai, còn khi chị quen bố em, cũng vừa lúc tròn hai mươi hai tuổi.”
“Thật ra, ngoài cái tên, chị chẳng có điểm nào giống mẹ em cả. Mẹ em dịu dàng, tiết kiệm, thích nấu ăn, thích trồng hoa, luôn giữ cho nhà cửa gọn gàng ngăn nắp. Trong lòng bố em, mẹ em là người phụ nữ hoàn hảo nhất. Điều ông ấy hối hận nhất trong đời chính là không thể dành nhiều thời gian hơn để ở bên bà, yêu thương bà khi bà còn sống.”
“Sở dĩ bố em không đăng ký kết hôn với chị, cũng không tổ chức lễ cưới, là bởi vì trong lòng ông ấy, mẹ em mới là người vợ hợp pháp duy nhất, độc nhất vô nhị trong cuộc đời ông ấy. Cho nên, dù chị có tự sát thành công, e rằng cũng chỉ gặp được cảnh bố mẹ em đang âu yếm bên nhau, và họ chắc chắn sẽ chẳng buồn để ý đến một kẻ ngoài cuộc như chị.”
Mạc Hoài cúi đầu nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ thương hại.
Không thể nào, Mạc Trầm nhất định thật lòng yêu tôi.
Lẽ ra tôi nên lập tức lớn tiếng hét lên câu này.
Lẽ ra tôi nên phản bác Mạc Hoài kịch liệt, cãi nhau với cậu, làm loạn với cậụ
Nhưng tôi sững sờ hồi lâu, một chữ cũng chẳng thốt nổi.
Vọng Thư... Vọng Thư.
Mạc Trầm luôn thích dùng chất giọng dịu dàng gọi tên tôi.
Thâm tình như vậy, bao hàm tình yêu như vậy.
Nhưng thì ra, người đàn ông mà tôi nghĩ yêu tôi nhất trên thế gian này, người mà anh ấy yêu nhất lại không phải tôi.
Tôi đứng dậy, cầm lấy di ảnh của Mạc Trầm, dùng sức, ném mạnh xuống đất.
“Chị làm gì vậy?” Mạc Hoài nắm chặt tay tôi.
“Phát điên chứ gì.” Tôi mỉm cười, giẫm chân lên di ảnh.
“Ông ấy đối với chị không phải một chút tình cảm cũng không có.” Mạc Hoài dĩ nhiên là đứng về phía bố cậụ
“Một chút?” Tôi lạnh lùng nhìn cậu ấy “Ai cần chút tình cảm đó?”
Tôi tháo chiếc nhẫn đã đeo nhiều năm, mạnh tay ném thẳng vào thùng rác. Sau đó, tôi lục tung mọi ngăn tủ tìm những bức ảnh chung của tôi và Mạc Trầm, xé từng tấm, từng tấm một.
Khi xé đến tấm cuối cùng, tôi rốt cuộc không còn sức để xé nữa, chậm rãi ngồi bệt xuống, nước mắt rơi lên những tấm ảnh vụn.
Lúc đó, có một bàn chậm rãi vươn tới, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Tôi ngẩng đầu, chạm ánh mắt lo lắng của Mạc Hoài, nhưng ngay giây sau tôi đã bất ngờ đẩy mạnh cậu ra.
Mạc Hoài giật mình, ngây ra tại chỗ, đáy mắt cậu ngay lập tức tràn đầy luống cuống, không còn vẻ bình tĩnh nữa.
Tôi nhìn Mạc Hoài với gương mặt không cảm xúc “Mạc Hoài, năm đó tôi quyết định cùng cậu nương tựa vào nhau, tất cả đều là vì nể mặt bố cậụ Tôi từng nghĩ Mạc Trầm thật lòng yêu tôi, nên tôi cũng muốn yêu anh ta, báo đáp anh ta, chăm sóc con trai của anh ta. Giờ đây tôi mới biết, hóa ra người mà anh ta yêu vẫn luôn là vợ trước của mình. Nhưng dù sao, Mạc Trầm đã hy sinh mạng sống để cứu tôi, là ân nhân của tôi, nên tôi không hối hận.”
⬅ Trước Tiếp ➡