⬅ Trước Tiếp ➡
“Trong những năm qua kể từ khi bố cậu mất, bất kể cậu có yêu cầu điều gì, vô lý đến đâu, tôi đều cố gắng đáp ứng, chiều chuộng cậụ Dù mỗi ngày đều muốn chết đi, tôi vẫn cố gắng làm tròn bổn phận của một người lớn, điều đó có lẽ đã đủ tận tình tận nghĩa rồi. Từ giờ, tôi không có nghĩa vụ nào với cậu nữa. Cậu bây giờ đã mười tám tuổi rồi, là một người trưởng thành, hoàn toàn có thể tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Còn tôi, tôi cũng có cuộc sống của riêng mình, không thể cứ mãi lãng phí thời gian vì cậu được.”
“Cho nên, từ hôm nay trở đi, chúng ta, chấm dứt đi.”
Sắc mặt Mạc Hoài dần trở nên trắng bệch, cậu giơ tay lên, giống như muốn nắm lấy góc áo tôi. Nhưng tôi đã lùi lại một bước, tránh khỏi sự đụng chạm ấy.
Vì thế, cậu cái gì cũng không nói, chỉ đờ đẫn xoay người, bước đi lảo đảo rời khỏi phòng.
Tôi thì ngồi phịch xuống sàn nhà, một mình thẫn thờ rất lâụ Di ảnh của Mạc Trầm vẫn nằm đó, ánh mắt trên bức ảnh không rời khỏi tôi, trên mặt còn in dấu giày.
Tôi cười lạnh “Nhìn cái gì mà nhìn? Có ý kiến à? Tính tình tôi đủ tốt rồi đấy, còn chưa đào mộ anh lên, rải tro cốt anh đâu ”
Ánh mắt Mạc Trầm trên di ảnh vẫn đầy dịu dàng.
Tấm ảnh này là tôi tự tay chọn cho Mạc Trầm, vì đây là tấm anh trông đẹp trai nhất.
Kh đó tôi cũng tiện thể chọn cho mình một tấm, còn nghĩ tương lai sau khi chúng tôi chôn chung một chỗ, ảnh chụp trên bia mộ nhất định phải diễm áp toàn bộ nghĩa trang.
Tôi bật cười "Uổng công tôi chi một số tiền lớn mua cho anh một ngôi mộ đôi cao cấp, cứ nghĩ mình sau khi chết rồi có thể thoải mái chôn cùng một chỗ với anh, làm nửa ngày, hóa ra anh chỉ muốn được chôn cùng Lâm Vọng Thư."
Đồ khốn kiếp, cặn bã, đồ lợn.
Mắng nửa ngày trời, rốt cuộc, tôi đưa tay vuốt ve gương mặt trong tấm di ảnh, nhỏ giọng hỏi "Mạc Trầm, khi đó anh không chút do dự nào lao tới chắn trước mặt tôi, là bởi vì yêu tôi, hay là... vì muốn được gặp lại Lâm Vọng Thư?”
Tất nhiên, sẽ không có ai trả lời tôi.
Không lâu sau, tôi lục lại chiếc nhẫn vừa ném vào thùng rác, rồi cẩn thận cất những bức ảnh đã xé nát vào album.
Sau cùng, tôi nhặt di ảnh lên, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau dấu giày trên đó "Đồ ngốc, nói cho tôi biết sớm có phải là tốt hơn không, cũng không đến mức xa cách cô ấy 5 năm. Cũng đúng, cô ấy đi thiên đường, tôi đi âm phủ, chúng ta hình như chưa bao giờ đi chung đường. Được rồi, hôm khác tôi sẽ chọn một ngày lành, chôn cất hai người lại với nhau, để anh và cô ấy ở trên thiên đường cũng có thể làm một đôi vợ chồng hợp pháp, không cần cảm ơn đâụ"
Không sao cả.
Những người như tôi, bị bỏ rơi, bị ghét bỏ, vốn là chuyện thường tình.
Gặp được Mạc Trầm, được anh ấy yêu thương và che chở, đã là điều kỳ diệu nhất trong cuộc đời tôi.
Chỉ là bị xem như thế thân mà thôi, không có gì phải tức giận.
Tính ra, tôi đã quá lời rồi.
Vậy nên, không sao cả.
Lúc này, bên ngoài trời bắt đầu mưa gió dữ dội.
Nhóc Mạc Hoài chạy ra ngoài còn chưa trở về.
Chắc không phải là đang ngốc nghếch dầm mưa ở đâu đó chứ?
Tôi thở dài cầm lấy cây dù, vội vàng ra cửa, lúc đi xuống dưới lầu quả nhiên nhìn thấy cậu thiếu niên đang thẫn thờ đứng trong mưa, đầu cúi thấp, không nhúc nhích.
Đúng là đứa trẻ ngốc.
Tôi đi lên phía trước, giơ dù lên che cho cậu, xụ mặt "Đừng nói cậu cho rằng làm như vậy là sẽ khiến tôi sẽ mềm lòng đấy?"
Mạc Hoài cúi mắt nhìn tôi "Thế chị có mềm lòng không?"
Tôi nắm chặt cây dù, dời ánh mắt đi "Một chút thôi."
Ngay giây sau, lòng bàn tay Mạc Hoài bất thình lình đặt lên eo tôi, dùng sức kéo mạnh tôi vào lòng cậụ
Tôi không kịp phản ứng, cây dù trong tay cũng rơi thẳng xuống đất.
⬅ Trước Tiếp ➡