Mạc Hoài đứng bất động ở cửa, thấp giọng hỏi "Chị giận sao?"
Không, tôi không giận.
Tôi rấttỉnh táo, rấtlý trí.
Trước kia, là tôi quá hồ đồ.
Ngay từ lần đầu tiên dung túng Mạc Hoài ngủ chung giường với tôi, đã là sai lầm, sai lầm nghiêm trọng.
Sắc mặt tôi không thay đổi "Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là thích ngủ một mình, huống hồ con trai các cậu cũng rấtcần có không gian riêng của mình mà."
Ánh mắt Mạc Hoài nhìn tôi đăm đăm, tựa như vực sâu "Em chỉ cần chị."
Tôi không trốn được, đành nhìn thẳng vào mắt cậu ấy "Mạc Hoài, cậu đã trưởng thành rồi, nên học cách đừng ỷ lại vào người lớn nữa."
Sắc mặt Mạc Hoài lập tức phủ một tầng lo lắng "Vậy là, em lớn rồi, chị sẽ không cần em nữa?"
Ai không cần cậu chứ?
Thằng nhóc này rốt cuộc có biết đọc hiểu không vậy?
Tôi nghiến răng nghiến lợi, chẳng buồn nói thêm với cậu ấy câu nào nữa, thẳng tay đóng sầm cửa lại, mặc kệ mà đi ngủ.
Dù thế nào tôi cũng sẽ không mềm lòng nữa
...
Sáng hôm sau, tôi thức dậy, rửa mặt, thay quần áo, và như thường ngày, mở cửa phòng ngủ.
Nhưng cửa vừa mở tôi đã chết sững tại chỗ.
Mạc Hoài, đang ngồi xổm trước cửa.
Sắc mặt cậu tái nhợt, tóc tai bù xù, vành mắt thâm đen rõ ràng, chậm chạp ngẩng đầu nhìn tôi.
Từ tối qua đến bây giờ, suốt cả một đêm, Mạc Hoài thật sự ngồi trước cửa phòng tôi, không chịu rời đi.
Tim tôi khẽ thắt lại, định mở miệng mắng cậu một trận, nhưng sống mũi lại cay cay, nghẹn ngào nói "Đồ điên."
Mạc Hoài nâng tay, rụt rè kéo tay áo tôi, khàn giọng hỏi "Hết giận chưa, dì?"
Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự cảm nhận được rằng, nuôi dạy một đứa trẻ là việc khó khăn đến nhường nào.
Cứng rắn, là sai.
Mềm lòng, cũng là sai.
Trái tim tôi, rốt cuộc phải nhào nặn thành hình dạng gì mới tốt đây?
Tôi ủ rũ đi tìm Kỷ Huân tâm sự, kết quả bị cô ấy túm cổ áo mắng suốt hai tiếng đồng hồ "Doãn Vọng Thư, bà rốt cuộc có còn nguyên tắc làm người không hả? Lúc đầu, Mạc Hoài muốn vào phòng bà ngủ, bà cho phép. Sau đó, cậu ta muốn ôm bà ngủ, bà cũng đồng ý. Nếu một ngày nào đó, cậu ta muốn làm t̠ình với bà, có phải bà cũng sẽ đồng ý nốt luôn? "
Sống lưng tôi lạnh toát, da gà nổi lên từng đợt, nhưng the0 bản năng, tôi giận dữ phản bác "Không thể nào Mạc Hoài chỉ là một đứa trẻ "
Kỷ Huân cười lạnh "Bớt giả bộ thuần khiết đi, bà hồi cấp hai chẳng phải đã yêu đương rồi còn gì? Dựa vào đâu mà cho rằng Mạc Hoài sắp hai mươi tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ? Những thứ cậu ta biết chưa chắc ít hơn bà đâụ Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì quan hệ giữa hai người cũng sẽ vượt quá giới hạn. Thằng nhóc ấy đã không bình thường rồi, bà cũng không thể cũng phát rồ the0 cậu ta được Tôi ra lệnh cho bà, ngay lập tức bắt đầu một mối quan hệ mới, sớm cắt đứt hy vọng của thằng nhóc đó đi "
Tôi cau mày "Với ai?"
Chưa đầy một lát sau, tôi bị Kỷ Huân đẩy thẳng đến trước mặt Đoàn Cẩm Thư.
Tôi xấu hổ cười "Đoàn tiên sinh, xin lỗi, thật ra tôi đối với anh không có..."
Còn chưa nói hết một câu, anh ta đã ngắt lời tôi "Không sao, tình cảm có thể bồi dưỡng, chúng ta từ từ phát triển, sau này địa điểm hẹn hò đều do em lựa chọn, tôi cam đoan sẽ không khiến em cảm thấy nhàm ċһán."
Tôi bất lực "Sau này tôi chỉ định yêu đương thôi, không tính đến chuyện kết hôn hay sinh con nữa."
Đoàn Cẩm Thư "Không sao cả. Được duy trì mối quan hệ yêu đương lâu dài với Doãn tiểu thư cũng đã là một điều may mắn rồi. Tôi sẽ không ép em phải lập tức chấp nhận tôi, chỉ xin một cơ hội để the0 đuổi em, bắt đầu từ bạn bè bình thường cũng được."
Tôi bật cười "Tôi có điểm gì đáng để anh làm vậy đâu?"
Đoàn Cẩm Thư chân thành nói "Doãn tiểu thư trời sinh xinh đẹp, là cô gái đẹp nhất mà tôi từng gặp."