⬅ Trước Tiếp ➡
À, thì ra là vì xinh đẹp.
Tôi còn tưởng anh ta bị thu hút bởi nội tâm của tôi nữa chứ.
Mà nghĩ lại thì tôi cũng chẳng có nội tâm gì thu hút được người khác.
Tôi cười gượng "Thật ra sau khi tẩy trang trông tôi tệ lắm, tuổi cũng lớn rồi, mà nhân phẩm còn không tốt."
Đoàn Cẩm Thư "Thì ra Doãn tiểu thư không chỉ xinh đẹp mà còn khiêm tốn nữa."
Thôi vậy, hết cách rồi.
"Được, vậy anh cứ thử xem." Tôi gật đầụ
"Cảm ơn, tôi sẽ cố gắng." Anh ta mỉm cười.
Lịch sự, trịnh trọng, nghiêm túc, như thể đang bàn giao công việc.
khuyết điểm, phấn mắt và son môi trên mặt.
Trời sinh xinh đẹp.
Khi có tuổi, nếu không dưỡng da, không chăm sóc, không trang điểm, thì “trời sinh xinh đẹp” cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Trước kia, chỉ cần dặm chút phấn là có thể ra ngoài, bởi vì tuổi trẻ và collagen, chính là loại mỹ phẩm quý giá và hiệu quả nhất trên đời.
Bây giờ thì phải chồng hết lớp này đến lớp khác lên mặt để che đi nếp nhăn, mệt mỏi, và cả sự không kiên nhẫn.
Tôi cười cười, than thở "Không biết còn có thể xinh đẹp được mấy năm nữa đây."
"Không xinh đẹp nữa cũng chẳng sao."
Phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói của Mạc Hoài.
Tôi quay đầu lại, thấy cậu đang đứng dựa vào tường, yên lặng nhìn tôi, không biết đã đứng ở đó bao lâụ
"Ý cậu là tôi không đẹp à?" Tôi lườm cậu ấy.
"Đương nhiên là đẹp." Ánh mắt Mạc Hoài chân thành "Chỉ là, cho dù một ngày nào đó không còn xinh đẹp nữa, thì cũng không sao cả. Con người được tạo nên bởi nhiều yếu tố khác nhau như tính cách, sở thích, trải nghiệm. Chính vì đã sống và trải qua hơn ba mươi năm này, nên chị mới trở thành Doãn Vọng Thư của hiện tại. Mỗi một năm, mỗi một tháng tɾong đời đều có giá trị tồn tại riêng của nó. Thế nên, không cần phải lo lắng về tuổi tác hay ngoại hình. Dù không có vỏ bọc xinh đẹp này, đến năm tám mươi tuổi, người thích chị cũng sẽ luôn thích chị."
Cách đây không lâu còn điên điên khùng khùng ngồi lì trước cửa phòng tôi cả đêm, bây giờ lại ra vẻ chững chạc, hiểu đời.
Nghe được những lời này từ tɾong miệng của một sinh viên đại học hào hoa trẻ tuổi, thật sự không có sức thuyết phụcchút nào.
Cậu ấy đã g͙ià đâu, làm sao hiểu nỗi lòng của người g͙ià.
"Cậu bạn nhỏ à, đừng ngây thơ nữa." Tôi cười nhạo "Chờ tương lai tôi ăn thành hai trăm cân, toàn thân đầy mỡ và nếp nhăn, xem những người đàn ông luôn miệng nói thích tôi sẽ có phản ứng gì."
"Em không phải đang nói bọn họ." Mạc Hoài nhẹ giọng nói.
Tôi ngẩn người, nhất thời không dám tiếp lời nữa.
May thay, cậu ấy đã nói sang chuyện khác "Em có mua đồ nướng mang về, để ở phòng khách, chị có muốn ăn không?"
"Hỏi thừa." Tôi trừng cậu ấy một cái, đứng dậy đi ra phòng khách.
Mạc Hoài mím môi, nhịn cười đi the0 sau tôi.
Thằng nhóc này mỗi ngày về nhà đều mang cho tôi các loại đồ ăn vặt, nói không chừng tôi thật sự sẽ bị cậu ấy nuôi mập thành hai trăm cân.
...
Thời gian một năm nhanh chóng trôi qua, tôi và Đoàn Cẩm Thư vẫn giữ mối quan hệ bạn bè.
Anh ta đã dần thử thay đổi, từ những ngày đầu kéo tôi đứng suốt cả buổi ở thư viện, đến sau này, mỗi lần gặp đều mang the0 một bó hoa. Tuy nhiên, anh ta vẫn rấtthích trò chuyện về thần thoại Hy Lạp, thao thao bất tuyệt những cái tên khó đọc như Uranus, Cronus, Oedipus. Để the0 kịp nhịp độ của Đoàn Cẩm Thư, tôi đã cày ba phần phim Thor tɾong đêm, rồi mê mẩn Loki.
Sau đó tôi hào hứng đi tìm Đoàn Cẩm Thư thảo luận chuyện này, anh ta lại nhẹ nhàng nhắc nhở "Loki là nhân vật tɾong thần thoại Bắc Âụ"
Tôi "..."
Dù chúng tôi nhìn qua rấtkhông hợp nhau, nhưng anh ta chưa từng từ bỏ việc the0 đuổi tôi.
Nên dẫu tôi có lòng dạ sắt đá cách mấy, cũng không tránh khỏi có ngày bị tan chảy.
⬅ Trước Tiếp ➡