⬅ Trước Tiếp ➡

Không nói chuyện công việc, chỉ tâm sự những ảo tưởng và mến mộ dành cho sếp.
Có lúc sẽ nối nhau viết truyện ngôn tình lấy Ngôn Tuấn làm nam chính.
Trong nhóm rất rôm rả, meme tràn lan.
Các chị em Trợ lý Trần ở phòng hành chính nhận được thông báo nhân sự, bị đuổi việc rồi
Là Trần Giai Oánh vừa mới đến không lâu đã được gọi đến tổ trợ lý tổng tài mấy lần đó?
Hôm nay trợ lý Trần đi làm mặc quần áo y hệt hôm qua, các cô đoán xem cô ta qua đêm ở đâu?
Chắc không phải là được bao nuôi, không cần làm trâu ngựa ở công ty nữa?
Lúc nhận được thông báo, cô ta rất sốc, sau đó liền chạy tới văn phòng sếp tổng.
Cửa phòng cách âm tốt quá, không nghe thấy tình hình bên trong.
Sau hơn một tiếng, sắc mặt trợ lý hồng hào, cố tỏ ra ung dung đi ra khỏi văn phòng.
Tưởng tượng năm nghìn chữ, văn phòng play, tôi muốn xem.
Nếu cô Lạc biết mình bị cắm sừng, liệu có tìm tới tận nhà đánh không?
Liên hôn thương nghiệp làm gì có tình cảm. Tiểu thư nhà giàu không thịnh hành kiểu bấu tóc.
Một lần hơn một tiếng, sếp Ngôn đỉnh quá.
Tôi không tin, sếp Ngôn không phải loại người đó. Anh ấy không thể nào ấy ấy với trợ lý Trần trong văn phòng, tôi không tin Các cô đừng nói lung tung nữa
Không có gì là không thể.
Ngôn Tuấn chuyển vào tài khoản Trần Giai Oánh một khoản tiền, sáu chữ số.
Trần Giai Oánh cho rằng mình bị sỉ nhục, tổn thương lòng tự tôn.
Cô ta không cần tiền, càng không muốn mất việc, trong cơn nóng nảy đã tát Ngôn Tuấn một bạt tai.
Cái tát này khiến Ngôn Tuấn vô cùng tức giận.
Tiền đã đưa rồi, gian tình tối qua cũng bị bắt rồi, anh ta cũng nên làm xong chuyện dang dở chứ.
Cửa khóa lại, khóa quần kéo ra.
Do thời gian, địa điểm và tâm trạng ảnh hưởng, quá trình không được hoàn hảo lắm.
Sau một lần kết thúc, Trần Giai Oánh ầng ậng nước mắt, căm căm nhìn anh ta.
Trong ánh mắt có ấm ức, có tức giận, còn xen lẫn vài phần mê luyến, khiến Ngôn Tuấn nhất thời không biết nên nói gì mới được.
Đúng lúc trợ lý Tiền gọi điện tới, Ngôn Tuấn liền dịu dàng an ủi Trần Giai Oánh.
“Ở công ty không tiện lắm. Cô về trước đi, hôm khác tôi sẽ liên lạc với cô.”
Trần Giai Oánh mím môi, cúi đầu nhặt quần áo của mình lên, lề mề mặc vào, giả vờ không nghe thấy nội dung nói chuyện giữa Ngôn Tuấn và người ở đầu dây bên kia.
Trợ lý Tiền báo cáo với Ngôn Tuấn, toàn bộ hình ảnh camera hành lang và sảnh tiệc tầng hai ở buổi tiệc đêm qua đều biến mất rồi.
Họ căn bản không thể tìm được rượu mà Ngôn Tuấn uống có bị người khác động tay động chân vào hay không.
Camera nhà bếp phụ trách chuẩn bị thức uống và đồ ăn buffet cũng biến mất.
Hỏi thăm nhân viên phụ trách, họ đều nói là làm tròn bổn phận, không có bất kỳ dị thường nào.
“Biến mất rồi? Xác nhận là do người xóa camera?”
“Đúng vậy.”
Mấy chiếc camera không thể nào hỏng cùng lúc được.
Thời gian màn hình trắng chỉ kéo dài mấy tiếng, nội dung ghi chép trước và sau bữa tiệc đều bình thường.
Camera Trần Giai Oánh đỡ Ngôn Tuấn vào thang máy lên lầu, tiến vào phòng đều rất rõ nét, sau đó Lạc Yên cũng vào căn phòng đó.
Trợ Lý Tiền có thể tưởng tượng ra được tình cảnh trong phòng lúc đó.
Trong vòng chưa đến mười phút, cô Lạc đã chịu bao nhiêu đả kích mới thất thần suy sụp đi ra khỏi phòng.


⬅ Trước Tiếp ➡