⬅ Trước Tiếp ➡

“Ba, bây giờ nhà chúng ta có hợp tác gì với nhà họ Ngôn không? Dừng hết đi, cho Ngôn Tuấn biết con không dễ ức hiếp như thế. Anh ta phải trả giá vì hành vi sai trái của mình.”
Hai nhà có mấy dự án hợp tác lên đến hàng chục triệu tệ, sao có thể vì trút giận cho con gái mà tổn hại lợi ích của công ty.
Lạc Liên Thành công tư phân minh, dứt khoát từ chối.
“Chuyện trên thương trường không phải trò đùa, hủy một dự án sẽ gây ra bao nhiêu tổn thất, con từng nghĩ đến không?”
“Ngôn Tuấn tuổi trẻ tài cao, phụ nữ muốn gả cho nó nhiều vô số. Con có thể đính hôn với nó, làm mợ chủ nhà họ Ngôn là may mắn của con.”
“Không cần phải ghen tuông với đám phụ nữ thấp kém đó, ảnh hưởng hình tượng.”
“Đàn ông ở bên ngoài chơi bời là bình thường, nó nhất thời phạm lỗi, sau này chỉ cần nó xin lỗi con, con đừng hờn dỗi với nó. Tìm dịp nào đó, ba hỏi thử ý kiến nhà họ Ngôn, chốt ngày cưới của hai đứa.”
“Đợi hai đứa kết hôn rồi, cho dù Ngôn Tuấn có phụ nữ ở bên ngoài cũng không thể làm lung lay địa vị của con.”
Lạc Liên Thành xuất phát từ lập trường tư tưởng của ông ta, nói một đống lời nhảm nhí.
Ông ta chẳng qua là cho rằng lợi ích của công ty và danh tiếng nhà họ Lạc quan trọng hơn nhiều so với hạnh phúc của con gái mà thôi.
“Ba, anh ta ngɵạı tình trước khi cưới lại bị ba dễ dàng cho qua như vậy? Ba còn muốn tìm nhà họ Ngôn chốt ngày cưới? Vội vã đu bám nhà họ Ngôn như vậy, có phải là quá không có nguyên tắc và giới hạn rồi không. Ngay cả ba ruột của con cũng xem nhẹ con, chẳng trách người ta khinh thường con.”
Năm xưa Lạc Liên Thành dựa vào hỗ trợ tài chính của nhà mẹ nguyên chủ lập nghiệp.
Lạc Thị phát triển đến cỡ nào, tích lũy tiền của nhiều bao nhiêu cũng không thể so bì được với danh gia vọng tộc như nhà họ Ngôn.
Lạc Liên Thành chỉ muốn thông qua cuộc hôn nhân của con gái, đạt được nhiều lợi ích hơn từ nhà họ Ngôn, tuyệt đối sẽ không làm chuyện đắc tội nhà họ Ngôn.
Lạc Yên không chút che giấu sự thất vọng của mình, cười khinh bỉ người cha đang bảo mình nhẫn nhục chịu đựng.
“Chuyện này ba không quản thì thôi, con sẽ tự tìm anh ta đòi lẽ phải.”
“Con đã không còn là thiếu nữ mới lớn nữa, phải thực tế một chút, biết chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ. Nếu làm lớn chuyện quá, sẽ bị cho là nhà họ Lạc chúng ta thấp kém.”
Mỗi lần hai ba con nói chuyện đều kết thúc không vui, Lạc Yên bắt chước dáng vẻ ban đầu hừ một tiếng, quay người đi lên lầụ
“Đứng lại Con đã nhớ những gì ba vừa mới nói chưa? Đừng giở tính giở nết ở bên ngoài làm ba mất mặt ”
Lạc Liên Thành ghét nhất là phụ nữ không nghe lời, vừa thấy dáng vẻ ương bướng không nghe lời của Lạc Yên liền sôi máụ
Triệu Mỹ Bình dịu dàng hiền huệ ngoan ngoãn nghe lời ở bên cạnh giảng hòa.
“Ông đừng giận, Lạc Yên có tính toán riêng, nó thích Ngôn Tuấn cho nên mới phản ứng gay gắt một chút.”
Về đến phòng, điện thoại vang lên tiếng thông báo khởi động từ khóa.
Lạc Yên mở một ứng dụng ẩn, nhập mật khẩu rồi thao tác vài cái.
Một khung trò chuyện nhóm wechat tên là “Hôm nay sếp đã đối xử công bằng chưa”.
Nhóm này là do các cô gái ở bộ phận hành chính và tổ thư ký trong công ty Ngôn Tuấn lập riêng.


⬅ Trước Tiếp ➡