⬅ Trước Tiếp ➡

“Tao biết, tao tuyệt đối không nhắc lại nữa. Anh mày làm việc rất cẩn thận, không đích thân ra mặt, mày không phải lo.”
Trần Gia Hiên nài nỉ, Trần Giai Oánh chỉ đành chuyển cho anh ta hai mươi nghìn tệ, bảo anh ta bớt bớt lại.
Thực ra Ngôn Tuấn cho cô ta ba trăm nghìn, cô ta biết số tiền này chắc chắn sẽ bị Trần Gia Hiên dòm ngó, vì vậy nói giảm đi hơn một nửa.
Số còn lại, cô ta phải thanh toán tiền viện phí của mẹ Trần và tiền lương của hộ lý.
Bệnh của mẹ Trần đã ngốn sạch tiền tiết kiệm trước đây của cô ta.
Trước khi tìm được công việc mới, có thu nhập ổn định, còn phải cân nhắc đến chi phí sinh hoạt của cô ta và Trần Gia Hiên.
Một người mẹ mắc bệnh nặng nằm viện, một thằng anh trai ăn bám người thân không chịu ra ngoài kiếm việc.
Nếu cô ta không tính toán cho mình, phải sống cuộc đời nghèo khó tầm thường cả đời.
Giả dụ có cơ hội thay đổi tình hình hiện tại, không cần phải vì tự tôn mà chịu khổ chịu cực.
Chỉ ba trăm nghìn tệ, ít hơn rất nhiều so với dự đoán của cô ta.
Cô ta chưa từng quen bạn trai, chưa từng nắm tay con trai, đã trao hết mọi thứ cho Ngôn Tuấn.
Nếu không phải mẹ ngã bệnh quá đột ngột, cô ta sẽ không gấp gáp giao nộp bản thân ra như vậy.
Là cậu ấm nhà giàu, sếp tổng của Thịnh Yến, Ngôn Tuấn ít nhất cũng nên cho cô ta tám trăm đến 1 triệu tệ.
Mười giờ tối, trong phòng vip lớn nhất tầng năm club Nice, mấy cô gái trẻ thỏa sức nhún nhảy theo tiếng nhạc remix dưới ánh sáng nhấp nháy mờ ảo.
Thanh niên ngồi trên sofa hưng phấn vỗ tay hò hét, thi thoảng huýt sáo mấy cái.
Cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, một cô gái có thân hình bốc lửa đi vào.
Cô mặc váy hai dây màu đậu đỏ, cánh tay cân xứng mảnh mai, xương quai xanh xinh đẹp tinh xảo, hai đồi bồng như ẩn như hiện, vô cùng diễm lệ thướt tha.
Mái tóc dài mềm mượt đen nhánh xõa tùy ý trên vai, đuôi tóc uốn xoăn tinh nghịch, đối nghịch với làn da trắng như tuyết.
Váy dài đủ để che khuất bờ mông cong, đi giày cao gót 8 phân, hai đôi chân dài thon thả lộ ra.
Cô gái đeo mặt nạ chạm khắc rỗng rắc kim tuyến màu trắng, che đi nửa trên gương mặt, đôi môi căng mọng đỏ tươi và một đôi mắt lấp lánh kiều diễm, cực kỳ cuốn hút.
Những người trong phòng đều ngây ngẩn.
Họ thầm đoán cô gái gợi cảm này là ai, tới tìm ai.
Các cô gái đang nhảy nhót đều dừng lại, một người trong đó lộ ra vẻ đố kỵ.
“Chị gái này, có phải chị vào nhầm phòng rồi không?”
“Im miệng, tôi không có em gái xấu như cô.”
Lạc Yên liếc ánh mắt sắc bén tới, cô gái bị khí thế của cô dọa sợ, cảm thấy không khí trong phòng rất lạnh, không nhịn được ôm hai tay lại.
Trong góc phòng, một chàng trai đang nghiêng người dựa lên sofa, cầm điện thoại chơi game.
Cậu ấy phát giác ngẩng đầu lên nhìn, khi nhìn thấy Lạc Yên, đặc biệt là đôi mắt của cô, cậu ấy không khỏi ngẩn người.
Đợi cậu ấy hồi thần lại, phát hiện mình trong game đã bị một cú headshot.
Nhìn quanh khung cảnh trong phòng, Lạc Yên đi thẳng tới sofa.
Ngồi xuống bên cạnh anh chàng đẹp trai nhuộm tóc màu nâu vàng, tiện tay đặt túi xách sang một bên.
Lạc Dịch kinh ngạc nhìn cô.
Cậu không quen ở gần phụ nữ xa lạ như vậy, cơ thể vô thức tránh sang bên cạnh.


⬅ Trước Tiếp ➡