Chương 15
Cậu vừa tránh, Lạc Yên liền sấn tới, cơ thể dựa vào cậu, giơ một tay lên gác lên vai cậụ
“Hi, trai đẹp, kết bạn wechat đi.”
Nghe thấy giọng của cô hơi quen, Lạc Dịch tỏ vẻ nghi hoặc, nhìn vào mắt cô dò hỏi
“Chị này, chúng ta từng gặp ở đâu rồi sao?”
“Cưng đoán xem?”
“Chắc… hình như… từng gặp rồi nhỉ.” Lạc Dịch chần chừ đáp.
Lạc Yên vươn ngón trỏ chọt vào gương mặt trẻ trung ngây ngô của cậụ
“Mắt kém vậy, ngay cả chị mà cũng không nhận ra.”
“Chị em?”
Lạc Dịch trưng ra biểu cảm chị đang trêu em “Lạc Yên?”
“Đừng có bất lịch sự, gọi chị.”
Lạc Yên tháo mặt nạ xuống, lườm cậu một cái.
“Đm ”
Lạc Dịch sợ hết hồn, không dám tin mà quan sát cô từ trên xuống dưới.
“Sao chị lại ăn mặc thế này? Có phải uống lộn thuốc rồi không? Bộ đồ thục nữ của chị đâu?”
“Nói ai uống lộn thuốc, em gan rồi nhỉ ”
Lạc Yên vươn tay xoa đầu cậu, lại nhéo tai cậu, cấu vào phần thịt bên hông cậụ
Hồi nhỏ hai chị em thường đùa giỡn như vậy, sau khi lớn lên mới dần ngại ngùng.
Nhưng tình cảm vẫn tốt, đặc biệt là khi đối mặt với hai anh em Lạc Minh Hâm và Lạc Minh Na, luôn sẽ đứng cùng một chiến tuyến.
Bị Lạc Yên xuống tay, Lạc Dịch không dám phản kháng, chỉ có thể liên tục tránh né, gọi chị lia lịa.
“Chị, em nói sai rồi, chị không uống lộn thuốc, chị căn bản không uống lộn thuốc ”
Mấy đứa bạn của Lạc Dịch kinh ngạc nhìn Lạc Yên, họ thường xuyên chơi chung với nhau, đương nhiên từng gặp cô.
Nhưng hoàn toàn khác xa với người phụ nữ rạng rỡ gợi cảm trước mắt này.
“Chị Lạc, tối nay chị đẹp thật, cực kỳ đẹp ”
“Đúng đó chị Lạc, hôm nay chị siêu trẻ Nói là em gái của anh Dịch bọn em cũng tin ”
“Cút, đừng có khôn lỏi.” Lạc Dịch không vui ngắt lời họ “Ngoan ngoãn gọi chị.”
Bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, Lạc Dịch cau mày lại.
“Có phải chị chơi trò thử thách với bạn thua rồi không?”
“Có phải chị bị ép không? Không thích mặc hở như vậy thì đừng mặc, cái tính nóng nảy của chị đâu? Trò chơi mà thôi, bảo chị làm gì chị cũng làm à? Không biết lách luật cho qua sao?”
Lạc Yên dịu dàng nhìn đứa em trai luôn bảo vệ “Lạc Yên”.
Để giúp chị được toại nguyện, theo đuổi tình yêu, có được hạnh phúc, cậu không ít lần giúp cô làm chuyện ngốc nghếch.
Bây giờ cô đã đến, không cần cậu phải hi sinh nữa, hi vọng cậu có mục tiêu riêng và cuộc sống thoải mái hơn.
“Chị chịu chút đả kích, không muốn làm thục nữ nữa, nhạt nhẽo, chỉ khiến mình buồn thôi.”
Lạc Yên giơ tay vén một lọn tóc bên mai ra sau tai, động tác đơn giản dưới tay cô lại trở nên rất quyến rũ.
“Đả kích gì?” Lạc Dịch nghi hoặc nhìn cô “Ai làm chị buồn?”
Nói xong, cậu quay đầu, đuổi mấy đứa con gái hóng hớt trong phòng ra ngoài.
“Các cô ra ngoài hết đi, ở đây không cần phục vụ nữa.”
Các cô gái lập tức hụt hẫng, lưu luyến nhìn mấy chàng trai trẻ trong phòng, không quá tình nguyện đi ra ngoài.
“Nói đi, chuyện là sao, ai chọc chị em không vui.”
Mấy cặp mắt bên cạnh đồng loạt tò mò nhìn Lạc Yên.
“Không muốn nhắc đến nữa, mấy ngày nữa là em sẽ biết thôi.”
Lạc Yên chỉ vào một chiếc hộp bánh kem vẫn còn đóng kín trên bàn, chuyển chủ đề “Đây là gì, ai sinh nhật sao?”
Nếu cô đã không muốn nói thì Lạc Dịch cũng không truy hỏi, dù sao sớm muộn cũng biết.