Chương 17
Ngón tay kẹp thuốc có các khớp rõ ràng, thon dài trắng nõn, vừa sạch sẽ vừa xinh đẹp.
Hình ảnh đôi tay này múa may trên bàn phím chắc chắn rất đẹp.
Lạc Yên bước đi đầy tao nhã, thướt tha uyển chuyển đến gần cậu ấy.
Cậu ấy nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt trong veo thẳng thắn, đuôi mắt xếch lên, lộ ra vẻ phản nghịch ngông nghênh.
Lạc Yên đi tới trước mặt Phàn Châu, nhướng mày cười với cậu ấy.
“Mới tí tuổi học đòi hút thuốc cái gì.”
Cô giơ tay, ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc đang cháy trong miệng cậu ấy, cong tay đưa thuốc đến bên môi, rít một hơi.
Lạc Yên híp mắt, nghiêng đầu nhả ra một vòng khói, nhất cử nhất động đều vô cùng quyến rũ khó tả.
Phàn Châu kinh ngạc nhìn động tác hút thuốc thành thục của cô, nghe cô hỏi “Có bạn gái không?”
Còn chưa kịp suy nghĩ tại sao cô lại đột nhiên hỏi cái này, đáp án đã bật thốt ra khỏi môi “Không có.”
Lạc Yên khẽ cười, đến gần hơn bước nữa, giọng nói trầm thấp vui tai
“Chị không chuẩn bị gì, tặng cái này làm quà sinh nhật em vậy.”
Trong ánh mắt hồ nghi của Phàn Châu, cô kiễng chân lên áp sát cậu ấy, môi đỏ dán lên môi cậu ấy.
Phàn Châu lập tức cứng đơ người, bàng hoàng nhìn Lạc Yên đang gần trong gang tấc, đại não như chết máy, quên mất phải làm gì.
Môi của cô mềm mại và hơi lạnh, giống như có dòng điện chạy qua, khiến cậu ấy hơi tê.
Dòng điện chạy loạn, luồn đến trái tim cậu ấy, trái tim mất kiểm soát mà đập điên cuồng.
Cảm nhận được sự ngây ngô của cậu ấy, Lạc Yên không cho cậu ấy thời gian phản ứng, dựa cơ thể vào cậu ấy, đầu lưỡi linh hoạt cạy mở răng môi đối phương ra.
Phàn Châu trừng to mắt, bất giác giơ tay lên ôm eo cô.
Vòng eo thon thả mang tới cảm giác tuyệt đỉnh, quyến rũ người ta muốn áp sát hơn, Phàn Châu siết chặt hai tay ôm cô vào lòng.
Trong hơi thở, ngoài mùi thuốc lá nhàn nhạt, toàn là mùi hương cơ thể tươi mới cuốn hút của cô.
Thơm hơn hương nước hoa vô số lần, rất mê người.
Trong cơ thể lập tức bùng lên một ngọn lửa không tên, thiêu đốt đến miệng đắng lưỡi khô.
Môi lưỡi của phụ nữ mềm mại, Phàn Châu không cưỡng lại được.
Phát hiện phản ứng cơ năng của các nơi trên cơ thể mình mất kiểm soát, cậu ấy dựa theo bản năng đuổi theo lưỡi cô, muốn hôn sâu hơn nữa.
Ngay sau đó, Lạc Yên tinh nghịch tránh né lùi ra, đẩy cậu ấy ra.
Ánh mắt cô tràn đầy ý cười và e thẹn mời gọi.
Khí chất vừa quyến rũ mị hoặc vừa thanh thuần ngọt ngào hòa vào nhau rất tự nhiên.
Phàn Châu cảm thấy cổ họng hơi khô rát.
Cậu ấy cau mày lại, biểu cảm như đang bộc bạch bất mãn, não bộ vận hành trì độn như thể muốn nói gì đó.
“Ngôn Tuấn không phải là chồng sắp cưới của chị sao?”
Nói xong câu này, Phàn Châu liền hối hận, giống như cậu ấy đang ghen vậy.
Cô có chồng sắp cưới, tại sao còn làm vậy với cậu ấy.
Lạc Yên mỉm cười nhìn cậu ấy, đặt điếu thuốc đang cháy vào giữa hai ngón tay Phàn Châu, dịu dàng dỗ dành cậu ấy một câu “Đừng ghen mà, sắp sửa không phải nữa rồi.”
Là sao? Phàn Châu ngẩn ngơ nhìn Lạc Yên quay người vào phòng.
Ngay sau đó, Lạc Dịch cùng Lạc Yên đi ra.
“Phàn Châu, tôi đưa chị tôi ra ngoài bắt xe, quay lại liền ”
Đôi mắt đen như mực của Phàn Châu nhìn Lạc Yên đắm đuối.
Cô chớp mắt, chu môi với cậu ấy.