Chương 18
Khiến cậu ấy nhớ đến cảnh hai người môi lưỡi triền miên vừa nãy.
Cậu ấy nhìn bóng lưng cô rời đi, eo cô thon như thế, mềm mại như thế, mông cô cong như thế, chân cô dài như thế.
Đầu ngón tay bất chợt bị đầu thuốc làm bỏng, Phàn Châu run tay vì đau, đầu thuốc rơi xuống mặt sàn cẩm thạch.
Cậu ấy xoa ngón tay, sờ môi mình, nhìn đốm lửa nhấp nháy trên sàn mà bức bối vô cùng.
Thân hình thướt tha của cô không ngừng hiện ra trước mắt.
Lần đầu tiên trong đời cậu ấy kích động và khát khao muốn thân cận với người khác giới.
Khi về đến nhà, Lạc Minh Na đang nằm trên sofa phòng khách bấm điện thoại.
Nhìn thấy cách ăn mặc của Lạc Yên, cô ta vừa kinh ngạc vừa đố kỵ ngồi bật dậy, lời nói ra chua ngoa móc mỉa.
“Chị mặc gì vậy, giống như mấy đứa bad girl ăn chơi ở hộp đêm, cho dù bị chồng sắp cưới phản bội cũng không đến mức trụy lạc như vậy chứ. Chị càng như vậy, anh Ngôn Tuấn càng sẽ không thèm nhìn chị.”
Lạc Yên đứng lại, ánh mắt dò xét lướt từ sợi tóc đến gót chân của cô ta.
Tầm thường không có gì nổi bật.
“Cho dù cô lột sạch đồ, anh Ngôn Tuấn của cô cũng không thèm nhìn cô lấy một cái.”
“Chị nói gì?”
Lạc Minh Na tức muốn chết, đứng bật dậy, hùng hổ trừng Lạc Yên.
So với Lạc Yên, vẻ ngoài thanh tú và vóc dáng nấm lùn màn hình phẳng của cô ta chẳng thể nhìn nổi.
Đây là điều cô ta ghét bị nhắc đến nhất.
“Lạc Minh Hâm rất cao, sao cô lại lùn thế này?”
Lạc Yên dùng ánh mắt bễ nghễ tiếp tục châm chọc cô ta “Muốn chiều cao không có chiều cao, muốn xinh đẹp không xinh đẹp, muốn dáng ngon không dáng ngon. Cô cũng chỉ luyện được cái mồm này thôi. Luyện tốt kỹ năng miệng cũng coi như là ưu thế của cô rồi.”
“Lạc Yên Chị lên cơn nhầm người rồi, tôi không phải dạng nhu nhược mặc chị muốn làm gì làm ”
Lạc Minh Na thẹn quá hóa giận, nhìn trái ngó phải, túm lấy gối dựa trên sofa ném về phía Lạc Yên.
Lạc Yên vung túi xách đang cầm, đánh gối dựa rơi xuống đất.
Cô mỉm cười “Được rồi, đừng ngu xuẩn trước mặt tôi nữa, có sức thì dùng với đàn ông ấy.”
Lạc Minh Na có tâm tư và mưu kế gì đều viết hết lên mặt, thật sự không có sức chiến đấụ
Cùng lắm là trào phúng mỉa mai.
Không muốn ngó ngàng thì lơ đi, cô ta một mình nhảy nhót mệt rồi sẽ tự ngưng.
Lạc Yên quay người đi lên lầu, Lạc Minh Na vẫn ở phía sau hét
“Lạc Yên Chị có ý gì Có phải chị đang cười nhạo tôi không, chị biết rõ tôi không có bạn trai ”
Thấy Lạc Yên đi thẳng lên lầu mà chẳng thèm ngoảnh đầu lại, Lạc Minh Na tức tối giậm chân, nhưng cũng không làm gì được.
Cô ta không dám tiếp tục đuổi theo cãi nhau với Lạc Yên, lỡ như làm ồn đến Lạc Liên Thành, chắc chắn sẽ bị chửi một trận.
Quay về phòng tắm rửa xong, Lạc Yên nhìn giờ, chưa đến 12 giờ.
Rất tốt, hôm nay không cần phải thức khuya, có thể ngủ sớm đẹp da.
Cô nằm trên giường mở điện thoại lên, sau đó gửi tin nhắn cho Ngôn Cửu đã kết bạn
Chú út, cháu làm rơi một chiếc bông tai, trông như thế này, ở chỗ chú sao?
Cô gửi kèm một tấm ảnh tự sướng, nghiêng đầu lộ ra chiếc bông tai còn lại đang đeo, chính giữa viên đá ánh trăng hình giọt nước sáng lấp lánh màu lam trắng.
Lạc Yên mặt mộc trong hình vẫn vô cùng xinh đẹp.