⬅ Trước Tiếp ➡

Anh ta khó xử nhìn trợ lý Tiền “Ấn hai phím tắt.”
“Phím tắt gì? Ở đâu?”
Hai mắt trợ lý Trần rực lửa, tỉ mỉ quan sát mô hình.
“Cô ấy” mặc váy liền thân, trên người không có bất kỳ món trang sức nào, cũng không có bất kỳ chỗ nào hiển thị tắt.
Anh giao hàng đỏ mặt nói với anh ta
“Phím tắt ở bên trên, ấn cùng lúc, đảm bảo diện tích và lực tiếp xúc.”
Trợ lý Tiền luống cuống tay chân tìm vị trí thì nghe anh giao hàng bổ sung thêm
“Phải chạm trực tiếp, thiết bị phải cảm ứng được nhiệt độ ở lòng bàn tay và vân tay.”
Vậy không phải là phải cởi váy ra à.
Quá có lỗi với vợ, trợ lý Tiền không dám nhìn thẳng càng không xuống tay được.
Anh ta nhìn quanh một vòng, chỉ vào một nữ nhân viên trong ban thư ký.
“Tiểu Tôn, cô qua đây, cô ấn phím tắt, tắt cái này đi.”
“Trợ lý Tiền, xu hướng giới tính của tôi bình thường, chưa từng chạm qua cơ thể phụ nữ, ngại lắm.”
Tiểu Tôn khó xử từ chối.
“Đây không phải là phụ nữ, đây chỉ là một mô hình ”
“Vậy trợ lý Tiền sao không ấn, anh ấn đi.”
“Trợ lý Tiền, anh đã kết hôn rồi, ngay cả hàng thật cũng ấn qua rồi, còn sợ hàng giả sao?”
Có nhân viên nam hùa theo, khiến mọi người xung quanh cười phá lên.
Bỗng nhiên một giọng chất vấn đầy giận dữ truyền tới
“Chuyện gì vậy? Cả đám người vây quanh ở đây làm gì? Ai mở video cấm ở ngoài? Quản lý đâu? Trưởng phòng bộ phận đâu? Không ai quản lý sao?”
Mọi người vội vã quay về vị trí làm việc, tắt loa, tắt kết nối bluetooth, tắt máy khởi động lại, giả vờ mình rất bận, không liên quan gì đến vụ ồn ào kia.
Đi tới xem rõ là chuyện gì, thái dương Ngôn Tuấn giật liên hồi.
“Nguồn điện ở đâu? Phím tắt ở đâu?”
Sắc mặt anh ta cực kỳ xấu, giống như muốn đánh người.
Anh giao hàng vừa lùi lại vừa xem đơn giao hàng.
“Trên đơn không có viết, hướng dẫn sử dụng cụ thể phải quét mã QR bên dưới.”
Ngôn Tuấn không nói gì nữa, vung cánh tay lên, kẹp lấy Giai Giai đi về văn phòng mình.
Âm thanh phát đi phát lại, cực kỳ chói tai.
Hình như có hơi quen tai.
Ngôn Tuấn xanh mặt, ôm người silicon vào văn phòng, đóng sầm cửa lại.
Trợ lý Tiền muốn theo vào giúp đỡ nhưng bị anh giao hàng sốt ruột kéo lại.
“Nghiệm hàng xong rồi, anh mau ký tên cho tôi, tôi phải đi rồi.”
Công ty 18+ cỡ này, anh ta không muốn ở thêm một phút nào, anh ta sợ bị ô nhiễm.
Nhận lấy bút ký tên từ anh giao hàng, trợ lý Tiền ký tên xoèn xoẹt, sau đó đi tới trước cửa văn phòng gõ cửa.
Nghe thấy tiếng quát của Ngôn Tuấn “Cút vào đây ”
Trợ lý Tiền sợ run cầm cập, thấp thỏm mở cửa ra đi vào.
Chẳng mấy chốc, tiếng rên ɾỉ cuối cùng cũng dừng lại.
Các nhân viên giả vờ làm việc điên cuồng bàn tán trong nhóm wechat riêng.
Một lúc sau, lấy tầng lầu chứng kiến hiện trường làm trung tâm, tin tức truyền khắp các phòng ban trong công ty.
Trong phòng làm việc, trợ lý Tiền run rẩy mặc đồ cho vợ si mê.
Ngôn Tuấn đứng một bên hít sâu, cưỡng ép mình bình tĩnh lại, sau đó mới hỏi
“Thứ quỷ này từ đâu gửi tới?”
Trợ lý Tiền xem kỹ nội dung trên biên nhận giao hàng, đọc ra từng chữ một
“Cô Lạc dịu dàng hiền thục, chiều theo ý thích, tặng quà tặng đúng sở thích mua cho sếp tổng Ngôn Tuấn “đồ dùng xịn” hàng ngày.”
“Lạc Yên ”


⬅ Trước Tiếp ➡