Chương 22
Hai chữ này bị Ngôn Tuấn đay nghiến nặng ra từ kẽ răng.
Anh ta lôi điện thoại ra, nhấn gọi số của Lạc Yên.
Không ai nghe máy.
Lửa giận bùng cháy trong lòng không tắt được, liếc đến người silicon chướng mắt, Ngôn Tuấn quát lên
“Ném thứ quỷ này ra ngoài cho tôi ”
Như thế vẫn chưa đủ hả giận “Tháo rời nó ra Ném linh kiện ra ngoài ”
“Sếp Ngôn, trong kho số liệu giọng nói của mô hình này có thông tin cá nhân của anh, có phải nên tìm người ở phòng kỹ thuật kiểm tra trước, xóa sạch số liệu rồi vứt không?”
“Vậy anh còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau đi? Tôi không muốn nhìn thấy thứ quỷ này nữa ”
Trợ lý Tiền lôi cô vợ si mê ra ngoài.
Ngôn Tuấn gửi tin nhắn cho Lạc Yên Có phải cô điên rồi không?
Điện thoại reo liên tục, Lạc Yên chỉnh về chế độ im lặng.
Cô ngẩng đầu, khó chịu chớp mắt, chỗ lông mi ứa ra nước mắt long lanh.
Người đàn ông ngồi đối diện mày kiếm mắt sao, tuấn tú điển trai, giọng nói êm ái như nước róc rách chảy qua mỏm đá.
“Đừng chớp mắt, để tôi xem thử.”
Lạc Yên nghe lời nhìn anh.
Người đàn ông mặc blouse trắng tinh, trong chiếc túi trước ngực cài một chiếc bút máy màu vàng.
Biết rõ ánh mắt dịu dàng như nước của anh không phải đang nhìn cô mà là đang nhìn một bệnh nhân, nhưng vẫn sẽ khiến người ta nảy sinh ảo giác được trân trọng.
Anh nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cầm bút và sổ bệnh án trên bàn lên, vừa viết vừa hỏi theo thông lệ
“Có cận thị không? Thi thoảng đeo lens?”
“Không cận thị, chưa từng đeo.”
“Dạo gần đây thường xuyên thức khuya?”
“Không có.”
“Sử dụng đồ điện tử thời gian dài, mắt hoạt động quá lâu?”
“Không có.”
“Mắt có từng chịu kích thích từ bên ngoài không? Nước bẩn hoặc dầu gội vào mắt, hoặc ánh sáng mạnh,…”
“…Từng xem thứ không sạch sẽ, tính không?”
Người đàn ông dừng ghi chép, ngước mắt lên nhìn Lạc Yên, trong ánh mắt dịu dàng mang theo một chút nghi hoặc.
“Thứ không sạch sẽ là gì, là ma sao?”
“Không phải ma, còn hơn cả ma nữa.”
Lạc Yên cầm điện thoại lên tìm ra video, nhấn tắt loa rồi phát cho anh xem.
Cô không phải tay không đi bắt gian, chẳng những có máy ghi âm, trên người còn mang theo camera mini.
Âm thanh được cô biên tập lại gắn lên người cô vợ si mê.
Video cận cảnh sắc nét được cô giữ lại dự phòng khi cần.
Nhìn thấy hai người trần trụi trong video, Tống Thần bất ngờ nhíu mày, sau đó nghiêng đầu dời mắt đi.
Là bạn từ nhỏ và anh em thân thiết của Ngôn Tuấn, Tống Thần đương nhiên nhận ra người trong video.
“Cô gái đó là ai?”
Với mức độ hiểu biết đối với cơ thể người của anh, nhìn thoáng qua một cái liền biết không phải là Lạc Yên.
Hình dạng khung xương và đường nét các cơ rất bình thường.
“Trợ lý trong công ty Ngôn Tuấn.”
Lạc Yên tắt điện thoại, Tống Thần cũng quay đầu lại, thấy nét mặt của cô hơi bối rối.
“Bởi vì nhìn thấy thứ không sạch sẽ nên mắt tôi mới khó chịu, có phải mọc mụt không?”
“Không có.”
Tống Thần tin tưởng khoa học, không tin mấy cái phong kiến mê tín đó.
“Mắt không thật sự chạm trúng những thứ ô nhiễm thường sẽ không mọc mụt.”
“Vậy… bởi vì tôi quá đau lòng, khóc một ngày một đêm, có phải do khóc không?”
“Khóc quá nhiều quả thật có thể khiến mắt bị viêm.”
Lạc Yên ồ một tiếng, gật đầụ
Chắc là nghĩ đến chuyện buồn, vẻ mặt cô trở nên ảm đạm, mắt dần long lanh ánh nước.