Chương 25
Bỏ nước nhỏ mắt và túi thuốc vào trong túi xách, Lạc Yên cảm ơn Tống Thần
“Rất mát, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều rồi, cảm ơn bác sĩ Tống.”
“Không có gì.”
Tống Thần đưa sổ bệnh án cho cô “Nước rửa mắt và nước nhỏ mắt mỗi ngày sáng và tối dùng một lần, tự nhỏ theo cách tôi vừa chỉ, nếu không kê mấy lọ thuốc cũng không có tác dụng.”
“Không sao, nếu thực sự không làm được thì mỗi ngày sáng tối đều tới, bác sĩ Tống giúp tôi nhé.” Lạc Yên nói như đùa.
Tống Thần mỉm cười, không tiếp lời.
So với việc mỗi ngày tới bệnh viện hai lần tìm anh, chi bằng đi tìm chồng sắp cưới của cô.
Rõ ràng cô và Ngôn Tuấn không thân thiết đến mức đó, nếu anh nói đùa kiểu này có lẽ sẽ khiến cô tổn thương.
Không còn việc gì khác, Lạc Yên đeo kính râm lên, chào tạm biệt Tống Thần, đứng dậy rời khỏi phòng khám.
Tống Thần nghĩ ngợi, cầm điện thoại lên gọi cho Ngôn Tuấn.
Đầu bên kia bắt máy rất nhanh, anh nói thẳng cho Ngôn Tuấn biết “Lạc Yên vừa mới đến chỗ tôi.”
Ngôn Tuấn dùng giọng điệu nóng nảy hỏi anh
“Cô ta đến chỗ cậu? Có phải là mách lẻo không? Trách móc tôi ngɵạı tình? Cô ta cứ phải đi khắp nơi phanh phui chuyện xấu của tôi để cho mọi người đều biết hết mới chịu ”
Tống Thần rất không hiểu Ngôn Tuấn tức giận cái gì trong khi mình là người sai.
Anh ta làm sai còn không cho người ta nói? Sao không hề có chút hổ thẹn hối cải nào hết vậy?
Giọng điệu của Tống Thần trở nên lạnh lùng, vốn dĩ muốn khuyên giải vài câu nhưng giờ đã đổi ý.
“Cô ấy không khỏe, tới khám bệnh, không có mách lẻo gì với tôi.”
“Khám bệnh? Đúng ha Con đàn bà điên đó đúng là nên đi khám, đầu cô ta chắc chắn hỏng rồi Cậu kê cho cô ta nhiều thuốc chút, chữa cái đầu dở hơi của cô ta Cô ta là đồ điên ”
“Tôi thấy đầu cậu mới có vấn đề đấy Một thằng đàn ông làm sai mà lại quay ngược lại mắng chửi con gái người ta, cậu có chút trách nhiệm nào không? Lạc Yên vô tội, nếu cậu không chấp nhận được mối hôn sự này thì đừng tiếp tục tổn thương cô ấy nữa ”
Tống Thần ở trong giới cũng nổi tiếng tốt tính, con trai trong gia đình theo đuổi nghề y, nho nhã lịch thiệp, ấm áp dịu dàng.
Hôm nay đột nhiên nổi giận với anh ta, còn là vì con đàn bà điên Lạc Yên đó, Ngôn Tuấn thực sự không dám tin vào tai mình.
Đợi khi anh ta muốn hỏi rõ chuyện như thế nào, Tống Thần đã cúp máy.
Sau khi đến phòng kỹ thuật một chuyến, trợ lý đặt mô hình ở ngoài cửa, đi vào hỏi ý kiến sếp tổng.
“Sếp Ngôn, công ty có nhân viên nói muốn…”
Trợ lý Tiền cân nhắc từ ngữ “Thu lại mô hình, tái sử dụng.”
Mạch điện hệ thống phía sau đầu của mô hình bị hủy, chip số liệu bị cắt gãy, nội y in mã QR đã bị cắt nát, câm rồi.
Nhưng cơ thể của cô ta toàn là đồ mới, hoàn chỉnh có thể dùng được.
Loại đồ chơi văn phòng được chế tạo riêng cho giới nhà giàu này căn bản không thể mua được trên thị trường.
Nhân viên nam thương hoa tiếc ngọc không chỉ có một, họ nhao nhao chạy đến chỗ trợ lý Tiền nài nỉ, bày tỏ muốn nhận mô hình này.
Dù sao Ngôn Tuấn cũng không cần, thay vì tháo rời vứt sọt rác, chi bằng cho cô ta cho người thích hợp hơn.
Anh ta không nhắc còn đỡ, vừa nhắc đến mô hình, Ngôn Tuấn lại nổi đóa.