⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ầng ậng nước mắt, mặt mày ướt át nhìn anh “Tôi không biết nhỏ mắt, chưa từng dùng bao giờ.”
Tống Thần bị dáng vẻ của cô chọc cười.
Anh đứng dậy, cầm giấy rút trên bàn lên, vòng qua bàn đi tới.
anh có thân hình cao lớn thẳng tắp, chân dài bước mấy bước đã đi tới bên cạnh Lạc Yên.
Cô ngồi trên ghế, ngửa đầu nhìn anh, vô cùng tín nhiệm và ỷ lại.
Trong lòng Tống Thần khẽ dao động, phát hiện Lạc Yên cũng có một mặt rất đáng yêụ
Khác biệt rất lớn so với ấn tượng đóng khung từ mấy lần gặp trước đó, bề ngoài nho nhã rộng lượng nhưng thực tế ngang tàng chua ngoa.
Tống Thần dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau gương mặt ướt nhẹp của cô trước.
Sau đó đưa cho cô hai tờ giấy, bảo cô tự lau những chỗ cảm thấy ướt, ví dụ càn cổ và khu vực gần xương quai xanh.
Chỉ thấy cô gái có ngôn ngữ hành vi khiến anh bất ngờ này nhét giấy vào trong cổ áo, thò xuống dưới lau mấy cái.
Từ độ cao mà anh đang đứng dễ dàng thấy được độ cong của đôi gò bồng trắng tuyết và khe rãnh sâu hoắm của cô.
Bất lịch sự không được nhìn, Tống Thần vội vàng dời mắt lên, nhìn thẳng vào mặt cô.
Khi lau mặt anh mới phát hiện cô không hề trang điểm.
Đôi mắt đen láy, hàng lông mi cong dài, đôi môi anh đào, làn da trắng nõn, mặt mộc vẫn đẹp đến điên đảo chúng sinh.
Có vợ sắp cưới như thế này, Ngôn Tuấn đúng là may mắn, nhưng anh ta lại chơi bời phụ nữ ở bên ngoài.
Lau qua cổ áo, Lạc Yên đưa thuốc nhỏ mắt cho Tống Thần.
“Làm phiền anh, bác sĩ Tống.”
Cầm lấy lọ thuốc nhỏ mắt từ tay cô, đầu ngón tay vô tình chạm vào cô.
Cảm giác mát lạnh lướt qua rất sảng khoái.
“Ngửa đầu, lát nữa nhỏ xong đừng chớp mắt, mắt nhìn vào mặt tôi từ từ đảo một vòng, tôi bảo cô nhắm mắt mới được nhắm, nhớ chưa?”
“Ừm.” Lạc Yên ngoan ngoãn gật đầụ
Tống Thần cúi người xuống, đến gần cô hơn, thấy cô nhìn mình chằm chằm, gương mặt trắng nõn ửng hồng thấy rõ.
Cô gái biết đỏ mặt, lúc này trông cực kỳ quyến rũ.
“Bác sĩ Tống.”
Cảm nhận thấy mặt mình nóng rát, Lạc Yên nhỏ tiếng biện bạch
“Anh đẹp trai quá, đẹp hơn cả A Tuấn. Anh đột nhiên đến gần như vậy, tôi có hơi căng thẳng.”
Thầm thở phào một hơi, giọng nói của Tống Thần vẫn dịu dàng như thường
“Tôi là bác sĩ, đừng căng thẳng, tôi sắp bắt đầu rồi.”
Nói xong, anh dùng ngón trỏ kéo nhẹ mí mắt dưới của cô xuống, nhỏ nước nhỏ mắt vào niêm mạc.
“Cố gắng đừng để miệng lọ thuốc nhỏ mắt chạm vào mắt hoặc lông mi.”
Dựa theo lời dặn trước đó của anh, Lạc Yên từ từ đảo mắt một vòng trên mặt anh, cử động nhãn cầu, khiến nước nhỏ mắt hoàn toàn thấm vào trong mắt.
“Bây giờ nhắm mắt lại, nghỉ một lát, giữ một hai phút.”
Tống Thần đứng thẳng dậy, kéo giãn khoảng cách giữa mình với Lạc Yên.
Cô nghe lời nhắm hai mắt lại, lông mi cong dài khẽ rung nhẹ, giống như hai con bươm bướm đang vỗ cánh, gò má đỏ hơn vừa nãy, xinh đẹp như tranh.
Tống Thần nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt sắc của cô đến mức xuất thần.
Sau đó xoay người, vòng ra sau bàn làm việc ngồi xuống.
Nhẩm đếm một trăm hai mươi số, Lạc Yên bỗng nhiên hỏi
“Bác sĩ Tống, hai phút rồi, tôi có thể mở mắt chưa?”
“Được rồi.”
Tống Thần cầm bút lên,viết ghi chép điều trị trên sổ bệnh án.


⬅ Trước Tiếp ➡