Chương 27
Nhưng nhìn từ khí chất, dáng vẻ, cách ăn mặc và túi xách, chất liệu túi đựng bánh quy của Trần Giai Oánh để phán đoán, gia đình bình thường hoặc có chút dư dả e là không gánh vác nổi chi phí nằm viện dài hạn ở Khang Thụy.
Trần Giai Oánh lắc đầu, từ chối đề nghị của Tống Thần.
“Bác sĩ Tống, em hi vọng mẹ được điều trị tốt nhất có thể. Chuyện tiền nong, em và người nhà sẽ nghĩ cách. Vừa nãy em đã nộp trước chi phí một tháng rồi. Khang Thụy là bệnh viện tư tốt nhất Dung Thành, có bác sĩ điều trị chính tài giỏi như tiến sĩ Tống đây, em tin mẹ chắc chắn sẽ tỉnh lại.”
Ánh mắt Tống Thần hơi lóe lên “Mạo muội hỏi một câu, cô Trần làm việc ở đâu?”
Trần Giai Oánh thoáng do dự, nửa thật nửa giả đáp
“Trước đây em làm ở tập đoàn Thịnh Yến, sau đó từ chức, đang vừa làm partime vừa tìm việc mới.”
“Ồ.” Tống Thần gật đầu, cũng không hỏi tại sao cô ta từ chức.
“Cô Trần cầm bánh quy về tặng cho người khác đi. Tôi không thích ăn bánh quy, càng không nhận đồ của người nhà bệnh nhân, để ở chỗ tôi lãng phí đồ ăn.”
Buổi chiều, Lạc Yên thu dọn hành lý đến đại học Dung Thành tìm Lạc Dịch.
Lạc Dịch gọi điện thoại nói với cô hôm nay họ và học viện kế bên có một trận đấu bóng rổ, bảo cô đợi lúc trận đấu gần kết thúc hãy tới, cậu đánh bóng xong sẽ đưa cô về căn hộ.
Khi rời khỏi nhà họ Lạc, trong nhà không có ai.
Lạc Liên Thành và Lạc Minh Hâm đều đến công ty rồi.
Triệu Mỹ Bình có hẹn với các quý bà uống trà làm đẹp.
Hôm nay Lạc Minh Na có tiết, cô ta học violin ở học viện âm nhạc. Bởi vì không muốn sống ở ký túc xá trường, mỗi ngày đều do tài xế trong nhà đưa đón.
Lạc Yên ra vào tự do, đi đâu làm gì, chỉ cần không gây chuyện, trong nhà không ai thật lòng quan tâm.
Ngay cả việc cô tốt nghiệp một năm vẫn không đi làm, Lạc Liên Thành cũng không hỏi đến, càng sẽ không yêu cầu cô vào công ty gia đình mài giũa.
Ông ta còn có lý do, người sắp gả đi, ở nhà họ Ngôn chăm chồng dạy con mới là quan trọng nhất, sự nghiệp nhà họ Lạc không cần cô bận tâm.
“Lạc Yên” là một cô gái đáng thương khát vọng nhưng không thể hưởng thụ được hơi ấm gia đình.
Chẳng trách lại coi Ngôn Tuấn như người thân, nắm chặt không muốn buông.
Cũng chỉ có người giúp việc nhìn thấy cô kéo hành lý mới hỏi một câu
“Cô hai, cô định đi du lịch sao? Nếu ông bà chủ hỏi tới…”
“Cứ nói tôi ra ngoài sống mấy ngày, giải khuây.”
Bây giờ cô là người bị tổn thương vì chồng sắp cưới cắm sừng phản bội, ra ngoài chơi một chút, thay đổi tâm trạng không hề quá đáng.
Đến đại học Dung Thành, Lạc Yên đến thẳng sân bóng rổ.
Cô cũng là sinh viên tốt nghiệp ở đây, rất rành khuôn viên trường.
Sân bóng rổ nô nức tiếng người, nghe toàn là tiếng hô hào cổ vũ của các cô gái.
Ngoài hai đội thi đấu, còn có khán giả của các học viện khác, vây quanh sân bóng đông kín không một kẽ hở.
Không thể chen vào chỗ các cô gái được, Lạc Yên đến bên chỗ khán giả nam.
Có mấy chàng trai nhìn thấy cô, rất lịch sự nhường chỗ.
Lạc Yên mỉm cười cảm ơn họ, các chàng trai lập tức hưng phấn đỏ mặt.
Vào bên trong liền có thể nhìn thấy mái tóc màu nâu vàng của Lạc Dịch.