Chương 28
Đội của họ mặc đồ bóng rổ màu đỏ, giống như từng ngọn lửa, rực lên sắc màu thanh xuân nhiệt huyết.
Bên cạnh Lạc Dịch là Phàn Châụ
Cậu ấy cao, mặc đồ bóng rổ càng tôn lên tỉ lệ vóc dáng hoàn hảo, đường cơ bắp trên cánh tay cực kỳ rõ nét.
Trên gương mặt đẹp trai vẫn là biểu cảm hờ hững như mọi khi, chỉ có đáy mắt đọng lại vài phần kiên nghị và lạnh lẽo.
Tiếng hô hào điên cuồng “anh Phàn Châu” “anh Lạc Dịch” trên sân gần như lấn át.
Tỉ lệ fans hâm mộ của mỗi người ước khoảng 6 4.
Lạc Yên giơ tay lên cao vẫy vẫy khi Lạc Dịch vô tình quay đầu về phía này.
Lạc Dịch nhìn thấy cô liền cười.
Nụ cười nở rộ trên khuôn mặt khiến các cô gái xung quanh hò hét, tựa như nụ cười của cậu là dành cho họ vậy.
“Các anh em, chị tôi tới rồi, cho chị ấy thấy thực lực của chúng ta nào.”
Lạc Dịch hăng hái xoay bả vai, định cho chị ruột chứng kiến dáng vẻ ngầu lòi của mình trên sân thể thao.
Nghe vậy, Phàn Châu quay đầu lại, dễ dàng nhìn thấy Lạc Yên.
Xung quanh nhiều người như thế, chỉ có cô đẹp đến chói mắt, kiều diễm rạng ngời, đám con trai bên cạnh đều đang nhìn trộm cô.
Khuôn mặt tuyệt sắc, vóc dáng gợi cảm, khí chất xinh đẹp cuốn hút, toàn thân trên dưới không có chỗ nào không quyến rũ.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, cậu ấy liền nhớ đến nụ hôn mình cố gắng quên đi ngày đó.
Cơ thể nóng lên, đầu cũng nóng lên.
Chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Phàn Châu, Lạc Yên chầm chậm lướt ngón trỏ qua môi như khıêu khích.
Trái tim trong lồng ngực đập nhanh lên, Phàn Châu mặt không cảm xúc dời mắt.
Nói với mấy người bên cạnh “Tốc chiến tốc thắng.”
Nửa trận đầu họ đánh ngang tay với đối phương.
Nửa trận sau, Phàn Châu rõ ràng giữ sức bỗng nhiên giống như mở khóa loại cấm chế nào đó, dẫn dắt tấn công dữ dội.
Khiến các cô gái vây xem kích động hò reo không ngừng.
Có Lạc Dịch và những người khác phối hợp, Phàn Châu còn biểu diễn vài cú bóng ba điểm cấp độ tuyển thủ chuyên nghiệp.
Bóng rổ vẽ ra đường ném bóng xinh đẹp lọt thẳng vào rổ, không hề cho đối phương bất kỳ cơ hội cướp bóng.
Tuy bất ngờ với sự thể hiện nhịp nhàng của Phàn Châu nhưng Lạc Dịch vẫn muốn làm dáng trước mặt Lạc Yên.
Khi hai người lướt qua vai nhau, cậu nhỏ tiếng trách móc Phàn Châu vài câu
“Cậu Phàn, cậu từ từ thôi, cậu mạnh như vậy, mọi người chỉ xem cậu trình diễn, quay về chị tôi cười nhạo tôi không bằng cậụ”
“Sự thật mà thôi, cậu còn sợ bị cười nhạo?” Phàn Châu hờ hững đáp trả lại.
“Vãi chưởng Có phải bạn thân không, đừng chọc giận tôi nha, lát nữa tôi không chuyền bóng cho cậu ”
Lạc Dịch kêu gào mấy cũng vô dụng, thời gian còn lại của nửa trận sau vốn không nhiềụ
Không bao lâu sau, trận đấu kết thúc, đội đỏ giành chiến thắng áp đảo.
Các cô gái mạnh dạn lần lượt chạy xuống sân, khen ngợi và chúc mừng các dũng sĩ chiến thắng.
Còn có người dựa vào lợi thế bạn cùng lớp, đưa khăn lông cho họ lau mồ hôi, đưa nước cho họ giải khát.
Phàn Châu bị các cô gái ríu ra ríu rít vây quanh, chân mày nhíu lại, vẻ mặt khó chịu lộ rõ.
“Tránh ra, các cậu chặn đường rồi.”
Lạc Dịch nhận khăn lông từ tay đội tiếp ứng, vừa lau mồ hôi trên mặt vừa chạy tới chỗ Lạc Yên.