Chương 31
Xúc cảm dịu dàng, mơn trớn nhẹ nhàng, cảm nhận được hơi thở đều đều của cô, Phàn Châu cảm thấy toàn thân khó chịụ
Cõi lòng vô cùng bức bối.
Sự thân mật nhẹ nhàng không thể làm nguôi ngoai cảm giác khó chịụ
Cậu nắm lấy cánh tay Lạc Yên để cô ôm cổ mình, bỗng nhiên hôn sâụ
Bị tước đoạt toàn bộ hơi thở, Lạc Yên sắp không thở nổi.
Cô bất mãn giãy giụa mấy cái, Phàn Châu mới dừng lại.
Tim cậu ấy đập như trống, khàn giọng gọi tên cô “Lạc Yên.”
“Bất lịch sự, gọi chị.”
Phàn Châu mím môi, nhìn đôi môi đỏ bóng nước của cô, lại không nhịn được lao lên.
Siết chặt vòng eo cô, đè cô xuống dưới chân điên cuồng hôn.
Chàng trai dồi dào tinh lực một khi phát cuồng lên thì khó mà đỡ nổi.
Lạc Yên chật vật nghiêng đầu, tránh khỏi cậu ấy.
“Cậu Phàn thật sự không có bạn gái sao? Hôn giỏi vậy mà.”
“Nhìn thấy chị là biết hôn, không thầy tự giỏi.”
Chàng trai trẻ vừa khéo ăn nói vừa hôn giỏi, thật sự khiến người ta không chịu nổi.
Môi lưỡi đều trở nên tê dại “Được rồi, không muốn nữa.”
“Nhưng em còn khó chịụ”
Phàn Châu vùi đầu vào hõm cổ cô, không ngừng hôn lên rái tai, càn cổ, xương quai xanh của cô.
Vừa hôn vừa hỏi cô “Buổi tối sinh nhật em, có phải chị bỏ thuốc em không?”
“Không hề nhé.”
Lạc Yên tuyệt đối không thừa nhận chuyện mà mình không làm.
Dáng vẻ luống cuống đỏ mặt của cô khiến Phàn Châu bật cười vui vẻ.
Cậu ấy thuận thế áp người lên, ghé bên tai cô thủ thỉ
“Không muốn gọi chị, chỉ muốn khiến chị gọi… em.”
Đồ yêu nghiệt, cưng đang đùa với lửa đấy, có biết hay không?
Nhìn thấy một mặt hoang dã của Phàn Châu rất thú vị, nhưng Lạc Yên không dám tiếp tục kích thích cậu ấy nữa.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm dừng lại, Lạc Dịch sắp ra rồi.
Cô nhúc nhích người, bảo Phàn Châu mau ngồi dậy, bất cẩn đụng trúng liền nghe thấy bên tai vang lên tiếng thở dốc quyến rũ.
Khi Lạc Dịch ra khỏi phòng tắm, Lạc Yên vẫn giữ tư thế ngồi dựa biếng nhác đó.
Phàn Châu quay lưng về phía cửa phòng, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Thực chất là đang thầm thở dốc xoa dịu chính mình.
Cậu ấy soạn mã code trong đầu, cố gắng dời sự chú ý của mình.
Phát hiện não không còn nhạy nữa, mã code hiển thị ra một chuỗi mã lộn xộn quấy nhiễu cõi lòng cậu ấy.
Lạc Dịch không thích chơi xe, bình thường ra ngoài chỉ lái một chiếc Porsche.
Tiền tiêu vặt trước đây Lạc Liên Thành cho, cậu ấy góp đủ liền mua một căn hộ năm phòng ngủ ở Bách Duyệt Hoa Phủ thuộc khu trung tâm thành phố.
Tiền của “Lạc Yên” đều chi vào xuất ngoại du lịch, quần áo, túi xách, mỹ phẩm.
Còn lại cô toàn mua cổ phiếu của tập đoàn Thịnh Yến, bày tỏ sự ủng hộ đối với sự nghiệp của gia đình chồng sắp cưới.
Ngoài ra, hai chị em mỗi người đều có 10% cổ phần ở công ty Lạc Thị, là mẹ Lạc để lại cho họ.
Từ khi họ hai mươi tuổi đã kế thừa, chỉ cần không tiêu pha vô tội vạ, tiền hoa hồng đủ cho họ tiêu mấy đời.
Dịch vụ xung quanh Bách Duyệt Hoa Phủ hoàn thiện, ăn uống vui chơi gì cũng có.
Sau khi nhập mật khẩu và vân tay, Lạc Dịch mở cửa nhà.
“Chị, sau này chị đổi mật khẩu, lưu lại vân tay. Chìa khóa để trên tủ giày, chị muốn dùng chìa khóa cũng được.”
Lúc cậu mới mua nhà, từng dẫn Lạc Yên tới tham quan một lần, cô biết mấy cái này nên ừ một tiếng.