⬅ Trước Tiếp ➡

Cô gái đang cầm nước khoáng, vừa chuẩn bị xong tâm lý lấy dũng khí muốn đi lên đưa cho đàn anh Lạc Dịch còn chưa kịp lên tiếng đã thấy cậu vội vã rời đi, chỉ có thể buồn bã nhìn bóng lưng cậụ
“Tiểu Dịch rất được con gái săn đón nhỉ.”
Lạc Yên tự hào khen cậu “Phóng khoáng đẹp trai cuốn hút, không hổ là em trai chị.”
“Thường thôi, xung quanh ríu ra ríu rít quá cũng phiền.”
Lạc Dịch giả vờ phiền não, nhưng nụ cười không giấu được trên gương mặt vô cùng rạng rỡ.
Đi đến sảnh tầng 1 ký túc xá, quản lý ký túc xá đăng ký cho Lạc Yên.
Tòa ký túc của hai người ngoài giờ giới nghiêm ra, ban ngày cho phép khách ra vào, quản lý không quá nghiêm khắc.
Lạc Dịch vô cùng khát, tìm nước điện giải mà cậu thường uống ở máy bán hàng.
“Loại này hàm lượng đường quá cao, không tốt cho cơ thể, đổi loại khác.”
Lạc Yên chỉ vào một loại có vị nhạt hơn, khuyên “Mua cái này.”
“Lạt nhách, em thích đậm đà.”
Trước đây Lạc Yên chưa bao giờ quản cậu mấy cái này, Lạc Dịch cảm thấy rất mới lạ.
“Chị, chị lớn tuổi nên đâm cằn nhằn rồi, biết quan tâm người ta rồi.”
“Chị em mới 22, già chỗ nào, có biết nói chuyện không?”
Lạc Yên giơ tay đánh vào gáy cậụ
Cuối cùng Lạc Dịch mua một chai điện giải, lúc này Phàn Châu từ ngoài đi vào.
“Này, không đi ăn cơm với họ?” Lạc Dịch hỏi cậu ấy.
“Không thân, nhàm chán.”
Phàn Châu trông không hứng thú mấy.
“Vậy lát nữa cùng tôi đến dọn nhà cho chị tôi? Buổi tối cùng ăn cơm?”
Lạc Dịch vô tư không nhận ra sóng ngầm cuồn cuộn bên cạnh.
Đã sớm quên mất suy nghĩ Phàn Châu cướp chị mình vừa nãy.
Phàn Châu tựa như hơi do dự, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Lạc Yên đứng một bên im lặng, nhìn thấy ý cười trong mắt cô, đáy mắt Phàn Châu lướt qua một tia khổ não.
Tắm ở ký túc xá, Phàn Châu vừa lau tóc vừa đi ra, chỉ quấn một cái khăn tắm ngang hông.
Bị Lạc Dịch ném cho một chiếc T shirt phủ đầụ
“Chị tôi ở đây đấy, đừng show cơ bụng, đi vào mặc đồ đàng hoàng rồi ra.”
Lạc Yên không nhịn được bật cười.
Phàn Châu mặc T shirt và quần thun đi ra, đổi sang Lạc Dịch vào phòng tắm tắm.
Trong miệng oán trách điều kiện ký túc xá ở trường, không có phòng đơn, không tiện các kiểụ
Phàn Châu ngồi bên giường cầm khăn lông tiếp tục lau tóc, mỗi hành vi cử chỉ đều trông rất tiêu sái.
Lạc Yên cởi giày cao gót ra, ngồi xếp bằng trên giường Lạc Dịch, dựa lưng vào chăn và gối xếp gọn.
Tùy ý giống như nằm trên sofa nhà mình.
Cô nghe theo lời dặn của bác sĩ, không chơi điện thoại, giảm mệt mỏi thị giác.
Nhìn anh chàng đẹp trai trẻ trung này đi, dưỡng mắt.
Ánh mắt hai người thi thoảng chạm nhau, không ai lên tiếng trước.
Cho tới khi tóc của Phàn Châu không còn nhỏ nước nữa, cậu ấy dừng tay lại, tiện tay vắt khăn lên lưng ghế.
Cậu ấy nhìn Lạc Yên ở đối diện, bỗng nhiên nói một câu “Hôm nay em không hút thuốc.”
“Hửm?”
Lạc Yên nhướng mày “Thì sao?”
Phàn Châu đứng dậy đi vài bước tới, nghiêng người ngồi bên giường.
Hai cánh tay vòng hai bên người Lạc Yên, nhìn cô chằm chằm.
Hàng lông mày thô rậm, sống mũi cao thanh tú, lông mi dày cong, đôi mắt mông lung, môi đỏ mọng.
Cậu ấy không kìm chế được từ từ cúi đầu xuống, lẩm bẩm như nói chuyện với chính mình
“Môi hơi cô đơn.”
Ngay sau đó, môi của cậu ấy ấn lên môi cô.


⬅ Trước Tiếp ➡