Ngoài mùi rượu nồng nặc ra, ở gần còn có thể ngửi thấy hương thơm nhẹ như sen như lan tỏa ra trên người cô, vô cùng dễ chịụ
Ngôn Cửu bế cô lên lầu đến phòng dành cho khách.
Mỗi ngày đều có người quét dọn phòng, đồ dùng cũng toàn là đồ mới.
Cơ thể lún vào trong đệm giường mềm mại thoải mái, Lạc Yên rên khẽ một tiếng, lật người lại, váy bị kéo đến nhăn nhúm.
Tư thế ngủ rất tùy ý, thế nhưng vóc dáng quá đẹp, tấn công thị giác mãnh liệt mang tới cho người ta một ảo giác cho dù cô đang ngủ cũng quyến rũ đàn ông.
Ngôn Tuấn không phát hiện vợ sắp cưới của anh ta là yêu tinh sao?
Đứng ở bên giường một lúc, Ngôn Cửu quay người đi ra khỏi phòng.
Lạc Yên nằm trên giường thầm thở phào, giả vờ ngủ cũng là một loại thủ đoạn.
Hồi nhỏ ở cô nhi viện, cô không ngủ được cũng có thể vờ như ngủ rất say, tránh bị phạt không được ăn đồ ngọt sau bữa cơm.
Thím Điền từ dưới lầu đi lên “Cậu Cửu, tôi đã nấu canh giải rượu rồi, có cần cho cô Lạc uống một bát không?”
“Không cần, cô ta ngủ rồi, giúp cô ta thay quần áo, lau mặt, sửa soạn một chút.”
“Vâng, nhưng trong nhà không có quần áo dành cho nữ.”
“Tìm bộ đồ ngủ mà tôi chưa từng mặc cho cô ta.”
“Vâng, cậu Cửụ”
Khi Lạc Yên thức dậy, trời đã gần trưa.
Đồ ngủ của Ngôn Cửu là chất vải gấm rất dịu cho da, mặc ngủ cũng rất dễ chịụ
Cô vào nhà tắm vệ sinh cá nhân, thay quần áo của mình xong mới thong thả xuống lầụ
Thím Điền vừa thấy cô liền tươi cười, nói đã chuẩn bị bữa sáng và trưa cho cô rồi.
Lạc Yên cảm ơn bà ấy, ngồi trong phòng ăn chậm rãi ăn no khoảng bảy phần.
Nhớ lại biểu hiện của mình và phản ứng của Ngôn Cửu, cũng tạm, ít nhất không bị hắn vứt ra ngoài.
Trước khi tới đây, cô chưa từng nghĩ sẽ trêu chọc Ngôn Cửu, cũng không nghĩ sẽ ở lại, nhưng hắn thực sự quá đẹp trai.
Đẹp đến mức điên đảo, khiến người ta mất trí, đẹp đến mức Lạc Yên nhất thời không kiềm chế được.
Khi hắn bế cô lên lầu, lực độ ở hai cánh tay, cơ bụng rắn chắc, bước đi vững vàng mạnh mẽ, mọi thứ đều đanng nói với cô người đàn ông này tràn đầy sức hút.
Toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều quá phù hợp với thẩm mỹ của cô, chỉ thiếu kinh nghiệm thực chiến.
Trong tiểu thuyết mà cô chưa đọc hết, số lần Ngôn Cửu xuất hiện rất ít ỏi, không có cảm giác tồn tại gì trên tuyến tình cảm của nam nữ chính.
Dù sao cũng là truyện ngôn tình bá tổng, không miêu tả quá nhiều đến người không liên quan.
Là người nắm quyền ở nhà họ Ngôn, nhân vật có sức ảnh hưởng lớn ở giới thương nghiệp Dung Thành, hắn là một chỗ dựa an toàn.
Lỡ như mình vô tình đắc tội nam nữ chính, có Ngôn Cửu ở đây, không sợ họ gây bất lợi với mình.
Ăn cơm xong, một người đàn ông đô con mặc tây trang màu đen đi tới hỏi Lạc Yên muốn đi đâụ
Buổi sáng trước khi đi làm, Ngôn Cửu đã dặn dò người lái xe đưa cô đi.
Như vậy càng tốt, không cần cô đi bộ hơn nửa tiếng ra ngoài rồi mới bắt xe.
Đêm qua cô không thể lái xe với cơ thể nồng nặc mùi rượu nên đã gọi tài xế gia đình đến khách sạn lái xe về nhà họ Lạc rồi.