⬅ Trước Tiếp ➡

Đưa Lạc Yên đến cổng khu biệt thự mà nhà họ Lạc ở, người đàn ông đô con đưa cho cô một tấm danh thiếp nền đen chữ vàng, bên trên chỉ có một dãy số.
“Chủ tịch Ngôn nói có việc gì có thể gọi đến số điện thoại riêng của ngài ấy.”
Xem ra lần đột nhập đêm khuya này không phải không có thu hoạch gì.
Tuy cô có thể tra được số điện thoại riêng của Ngôn Cửu, nhưng cũng không thể bằng chính hắn nói cho cô biết.
Lạc Yên lưu số điện thoại lại, ghi chú là “nam thần của tôi”.
Nhập số điện thoại vào thanh tìm kiếm trên wechat, thêm “Ngôn Cửu” vào danh bạ.
Sau đó xóa hình trong điện thoại, xóa bỏ toàn bộ nội dung trên weibo, wechat và tin nhắn từng gửi trước đó.
Trong đó, trong lịch sử trò chuyện với Ngôn Tuấn, “cô” gửi mười mấy tin nhắn hỏi thăm, Ngôn Tuấn chưa từng trả lời một tin nào.
Yêu đơn phương hèn mọn đến cùng cực.
Khi đến nhà, vô tình gặp được Lạc Liên Thành, đêm qua ông ta có hẹn nên về hơi muộn, hôm nay vẫn chưa đến công ty.
Lạc Liên Thành hơn bốn mươi tuổi có vẻ ngoài nho nhã, giữ thân hình rất tốt, phong độ ngời ngời, trông có vẻ trẻ hơn mười tuổi so với tuổi thực tế.
Ông ta đánh giá Lạc Yên một lúc, gương mặt lộ ra vẻ không vui khi con gái cả đêm không về.
“Đêm qua con ở cùng Ngôn Tuấn? Sao điện thoại lại tắt nguồn? Con gái con lứa phải giữ giá một chút, cho dù là với chồng sắp cưới cũng vậy, tránh bị người khác cho là dễ dãi.”
Ông ta nuôi gái ở bên ngoài cũng có lúc qua đêm bên ngoài nhưng lại bắt con gái giữ giá, Lạc Yên không chiều theo ông ta.
“Dễ dãi thì sao?” Cô ngẩng đầu lên “Chỉ cần có thể khiến con vui, dễ dãi ắt có giá trị.”
Lạc Liên Thành bị cô chọc tức đến cau mày “Con kiêu ngạo cái gì? Cả đêm không về còn có lý?”
Không muốn nghe ông ta giảng giải đạo lý, Lạc Yên trực tiếp nói cho ông ta biết “Được rồi, đừng lải nhải nữa, là Ngôn Tuấn ngɵạı tình, bị con bắt tại trận. Con sắp tức chết nên mới dạo ở bên ngoài một chút.”
Lạc Liên Thành còn chưa nói gì, Lạc Minh Na ngồi trên sofa phòng khách muốn xem Lạc Yên ăn chửi liền hưng phấn.
Nói chính xác là hả hê.
“Anh Ngôn Tuấn ngɵạı tình rồi? Với ai? Đẹp không?”
Lạc Yên tức giận trừng cô ta một cái, đổi lại cô ta càng chêm dầu vào lửa mà mỉa mai.
“Lạc Yên, chị thật đáng thương, trong lòng anh Ngôn Tuấn vốn chẳng hề có chị, haiz.”
Người trong giới đều biết bạch nguyệt quang mối tình đầu của Ngôn Tuấn – Lư Chỉ Vân đá anh ta rồi xuất ngoại.
Ngay cả chuyện phụ nữ mà anh ta từng qua lại có gương mặt giống bạch nguyệt quang là thế thân cũng không phải bí mật gì.
“Chị con đang buồn, con đừng không hiểu chuyện ăn nói lung tung.”
Mẹ kế Triệu Mỹ Bình ở bên cạnh quở trách Lạc Minh Na một câụ
Mẹ ruột của Lạc Yên yếu ớt nhiều bệnh, khi cô chưa tròn mười tuổi, bà đã qua đời.
Năm thứ hai, Lạc Liên Thành cưới Triệu Mỹ Bình.
Triệu Mỹ Bình có hai đứa con riêng, một trai một gái.
Về sau họ đổi họ, con trai kế Lạc Minh Hâm lớn hơn Lạc Yên hai tuổi, năm nay 24.
Con gái kế Lạc Minh Na nhỏ hơn Lạc Yên hai tuổi, nhỏ hơn em trai ruột của Lạc Yên là Lạc Dịch mấy tháng.
Bây giờ Lạc Yên không có tâm trạng dây dưa với Lạc Minh Na, hỏi Lạc Liên Thành


⬅ Trước Tiếp ➡