⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

cụ thể thân phận của khách hàng này là ai, nhưng có thể khẳng định anh ta là người của nhà họ Phí." Ân Tô Tô "...
À." Lương Tĩnh sắp sửa phát điên vì cô hết "ồ" tới "à".
Cô ấy cầm cả hai vai Ân Tô Tô, nghiêm túc cảnh cáo "Ân Tô Tô Nhà họ Phí Đó là nhà họ Phí đấy Khắp châu Á cũng không nhiều dòng họ có thể sánh bằng nhà họ Phí chứ đừng nói là Trung Quốc Em làm ơn chú ý giùm Xin em đấy " Ân Tô Tô cảm thấy đánh giá của Lương Tĩnh về nhà họ Phí vẫn còn bảo thủ lắm.
Nhìn vào bữa tiệc tối hôm qua, địa vị của nhà họ Phí sao có thể chỉ là số một châu Á được?
Cô vốn đã bị chóng mặt, bị Lương Tĩnh lắc thì đóng vai Lâm Đại Ngọc luôn, đỡ trán tựa vào đầu giường, ủ rũ trả lời đối phó "Có phải em không muốn dựa hơi người ta đâu, đùi người ta to tổ chảng, em ôm không nổi." Lâm Đại Ngọc Là một trong ba nhân vật chính của Hồng Lâu Mộng, có nhan sắc tuyệt mỹ, đa sầu, đa cảm, mỏng manh và yếu đuối.
Lương Tĩnh dở khóc dở cười.
Quen biết Ân Tô Tô đã được vài năm, sao Lương Tĩnh không hiểu tính cách của cô được?
Có điều đôi khi cô ấy cũng tiếc rèn sắt không thành thép, tức cái mình vì cô được ba mẹ cho gương mặt chim sa cá lặn nhưng lại không biết cách sử dụng nó.
Biết bao nhiêu sao nữ giở mọi thủ đoạn để được làm dâu danh gia vọng tộc, biết bao nhiêu danh gia vọng tộc tranh nhau trèo lên nhà họ Phí dù có phải vỡ đầu chảy máụ Cô được tổ tiên phù hộ, may mắn được tiếp xúc với người của nhà họ Phí, đã vậy đối phương còn lo lắng cho an toàn của cô, đích thân cử người hộ tống cô về.
Kết quả con bé này vừa tỉnh rượu đã quên cả họ tên người ta Một bên khác, Ân Tô Tô tảng lờ ánh mắt sắc như dao câu liếc vào mỏm đá của Lương Tĩnh, nghiêng đầu, lại nằm oặt ra giường giả chết.
Thật ra trong lòng cô lúc này cũng đang tiếc hùi hụi.
Vốn dĩ chị Lương phải chạy vạy khắp nơi, nhờ người ta làm trung gian mới đem về được cho cô danh phận đại sứ hình ảnh khu vực Trung Quốc của Bulgari.
Bên thương hiệu thích ngoại hình và khí chất của cô, nhưng chê cô không nổi tiếng nên bảo phải theo dõi một thời gian thì mới đánh giá được.
Chỉ tiêu doanh số được nhắc đến vào tối hôm qua cũng nằm trong bài đánh giá ấy.
Có lẽ bài thi gần hai mươi ngàn Euro kia đã làm thương hiệu tức hộc máu rồi.
Ân Tô Tô càng nghĩ càng như đưa đám, đầu óc cũng ngày càng nặng nề theo.
Đúng lúc này, có người nhấn chuông cửa phòng khách sạn Ding dong Ân Tô Tô ngờ vực thò đầu ra ngoài xem, thấy Lương Tĩnh đứng dậy, tiến lại gần cửa.
Ban đầu cô ấy nhìn qua mắt mèo, sau đó mở cửa phòng ra.
Nhân viên mặc đồng phục của khách sạn nở nụ cười niềm nở, đưa một món đồ đến bằng hai tay, cất giọng vô cùng êm ái "Chào cô, có một vị khách đưa cái này cho cô ạ." Lương Tĩnh nhận đồ rồi đóng cửa.
Ân Tô Tô nghiêm túc quan sát món đồ, phát hiện thứ mà Lương Tĩnh đang cầm trong tay là một chiếc bình giữ nhiệt thường được dùng để đựng thức ăn.
"Trong đó đựng gì thế ạ?" Ân Tô Tô hỏi.
Lương Tĩnh cẩn thận để bình giữ nhiệt cách xa một khoảng, dè dặt mở ra.
Cùng lúc đó, mùi hương chua


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡