⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

chua, the the tràn ra, thoang thoảng trong không khí.
"..." Ân Tô Tô ngẩn người.
Đây là...
Canh gừng ư?
Lương Tĩnh cũng ngạc nhiên thấy rõ, ngẩng phắt đầu "Ai đưa đến vậy?" Hai hàng lông mày của Ân Tô Tô xoăn tít lại.
Đây là lần đầu tiên cô đến Ý, cũng không có người thân hay bạn bè ở bên này, sao lại có người đưa canh gừng đến cho cô?
Tại sao có người biết tối hôm qua cô bị mắc mưa, say rượu, bây giờ đang chóng mặt, khó chịu?
Đã vậy...
Tự dưng nhận được một bát canh gừng, ai biết trong đó có độc hay không?
Ai dám uống chứ?
Đang lúc cô không biết nên giải thích thế nào, tiếng "ting" nhẹ nhàng phát ra từ điện thoại, nhắc nhở cô có tin nhắn mới.
Ân Tô Tô cầm điện thoại, mở ra xem.
Dường như Thượng Đế đang theo dõi tâm tư của cô, một tin nhắn mới xuất hiện trong mục tin nhắn.
Người gửi là số điện thoại lạ, vỏn vẹn tám chữ Canh giải rượu, không độc không hại.
"..." Sắc mặt Ân Tô Tô hơi thay đổi, một suy đoán kỳ lạ hiện lên trong đầu cô.
Ngay sau đó, cô vén chăn nhảy xuống giường, vội vã đến mức không kịp đi giày, cứ để chân trần, tóc xõa tung mà xông thẳng đến bên cạnh cửa sổ sát đất.
"Xoạch " Cô kéo rèm cửa sổ ra.
Lúc này đã là tảng sáng, ánh mặt trời khi bình minh lên dịu dàng xiết bao, nhờ đó cả thành phố cũng toát lên nét đẹp mộng mơ mà thần thánh, hoa lệ mà vẫn giữ được chất cổ điển đặc trưng.
Khinh khí cầu bay trên trời, những người cao tuổi đang đi bộ, các đôi yêu nhau thì trao nhau nụ hôn, cái ôm nồng thắm.
Chiếc xe Rolls Royce Thanh Ảnh đang đỗ ở đối diện khách sạn.
Người đàn ông ngồi tựa vào ghế sau, bộ âu phục thẳng thớm.
Vẫn là tư thế đầy ung dung, hờ hững như ngày hôm qua.
Anh cụp mắt, dường như đang đọc sách, có thêm chiếc kính gọng vàng trên sống mũi mà đêm qua không thấy.
Nhận ra điều gì, anh quay đầu lại.
Đằng sau chiếc kính, đôi mắt lạnh lùng, kìm nén, chứa đựng một tia nghiền ngẫm xuyên qua muôn vàn tia nắng ban mai, nhìn thẳng vào mắt cô.
Ân Tô Tô vô thức siết chặt hai nắm đấm.
Kỳ lạ, quá kỳ lạ Từ trước đến giờ, cô luôn là người ôn hòa, chưa bao giờ mất bình tĩnh, rất ít khi tâm trạng lên xuống thất thường vì một chuyện hay thứ nào đó.
Ấy vậy mà trong cả hai lần gặp cùng một người, lồng ngực cô đều run rẩy vì những rung động bồi hồi khó tả.
Ân Tô Tô nhớ đến cái tên trên tấm danh thiếp kia.
Đúng rồi.
Anh là Phí Nghi Châu Thì ra anh chính là Phí Nghi Châu thần thoại trong giới thượng lưu quốc tế, sự hiện diện đứng trên đỉnh cao danh môn quý tộc, người cầm quyền đương nhiệm của tập đoàn Phí thị tiếng tăm lẫy lừng, Thái tử gia nhà họ Phí.
Anh là người gửi bát canh gừng này cho cô ư?
Cách nhau một con đường không mấy đông đúc, ánh mắt họ chạm nhau trong vài giây.
Nhưng rất nhanh, Ân Tô Tô đã ý thức được chuyện gì đang xảy ra, lẩm bẩm một câu ‘thôi toang’, rồi vội vã kéo rèm cửa lại.
Đôi tai và hai má cô nóng bừng lên như lửa đốt, vừa ngạc nhiên vừa bối rối.
Cô cắn môi.
Đêm qua lúc say rượu, chị Lương đã một mình chăm sóc cô, giúp cô thay đồ dự tiệc thành váy ngủ cũng đã khó khăn lắm rồi, nói gì đến việc tắm rửa gội đầu hộ cô.
Bây giờ còn cộng thêm cả cảm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡