Hà Nhiên chạy đến nhìn qua mắt mèo để xác định xem là ai, con gái ở một mình khá nguy hiểm nên cô luôn chú ý an toàn của bản thân!
Thông qua lỗ nhỏ trên cửa, Hà Nhiên trông thấy bạn trai cũ của mình đang nghiêng ngả chỉ tay vào nhà cô, còn có tiếng quát tháo:
“Hà Nhiên, cô ra đây cho tôi!”
Thanh niên bên ngoài mặt mũi đỏ bừng, tuy rằng cách một cánh cửa không ngửi được mùi rượu từ trên thân hắn ta, nhưng Hà Nhiên biết hắn đang say. Cô không có ý định mở cửa, hơi sợ hãi hỏi:
“Anh muốn nói gì thì để ngày mai tỉnh táo lại rồi nói được không?”
Rầm.
Lăng Bách dùng tay đập mạnh vào cửa nhà làm Hà Nhiên giật thót, âm thanh đó cũng khiến mấy chú mèo của cô bị dọa sợ, chúng mở to hai mắt nhìn về phía cửa.
“Tôi bảo cô ra đây… Khụ…”
Hắn vừa nói vừa cúi đầu làm như sắp nôn ra, Hà Nhiên sợ phiền đến hàng xóm nên vội vàng đuổi hắn:
“Anh về đi! Ngày mai anh muốn gặp tôi thì cứ đến, bây giờ tối rồi, tôi phải đi ngủ!”
“Tôi nói cho cô biết, vì cô mà tôi bị bạn bè cười cợt, tôi sẽ… sẽ không để cô yên đâu!”
Tiếng ồn mỗi lúc một to làm Hà Nhiên rất bực mình, cô không biết phải làm sao, chỉ đành gọi điện thoại cho người quen là Lý Thân.
Lý Thân bắt máy liền nghe thấy âm thanh ồn ào, hắn lo lắng hỏi:
“Sao vậy? Có chuyện gì thế?”
“Anh có thể qua chỗ em một lát không? Bạn trai cũ nhậu say cứ muốn vào nhà của em, bây giờ em gọi cảnh sát thì có chút kỳ cục…” Hà Nhiên bối rối.
Người quen của cô ở thành phố S này không nhiều, chỉ có vài cô bạn học mà thôi. Cô cũng ít tiếp xúc với những nam sinh khác, ngoại trừ Lý Thân thì chẳng biết nhờ vả ai nữa.
Lý Thân rất muốn giúp nhưng lại lực bất tòng tâm, hắn nói:
“Bây giờ anh đang ở bên chỗ mẹ anh, xa quá, anh sợ là không qua được.”
Hắn còn đang định gọi bạn mình qua chỗ Hà Nhiên thì nghe cô đáp:
“Không sao ạ, em sẽ gọi cho người khác thử.”
Cô sợ làm phiền Lý Thân nên tắt máy, sau đó nhìn danh bạ điện thoại. Ba chữ “bác sĩ Lân” hiện ra đập vào mắt cô, nhưng bởi vì chỉ vừa quen biết nên nào dám quấy rầy anh.
Hà Nhiên nhíu mày, tiếng chuông cửa vẫn truyền tới cùng âm thanh rầm rầm khiến cô cực kỳ khó chịu.
Ngay khoảnh khắc Hà Nhiên hạ quyết tâm cho bạn trai cũ lên đồn uống trà cùng cảnh sát thì điện thoại cô rung mạnh, Nam Cung Lân gọi đến.
Giờ này anh còn gọi làm gì? Hà Nhiên có chút khó hiểu nhưng vẫn bắt máy.
“Xin chào, cô Hà, cô có thời gian không?”
“Xin lỗi anh nhưng hiện tại tôi đang gặp chút rắc rối!”
Nam Cung Lân ngồi bên quán cà phê đối diện chung cư của Hà Nhiên, ra vẻ ngạc nhiên:
“Rắc rối gì vậy?”
Lúc này Hà Nhiên đã có chút bất lực với bạn trai cũ, nói nhanh chuyện của mình rồi định cúp máy, thế nhưng Nam Cung Lân lại nói;
“Tôi đến giúp cô, tôi đang ở gần chung cư Hoa Lạc.”
Nghe đến đây, trong lòng Hà Nhiên giật thót:
“Sao anh biết tôi ở Hoa Lạc?”
“Có nghe mấy cô gái khác nói.”