Hà Nhiên đột nhiên bị gọi tên, giật mình nhìn trưởng nhóm. Mọi người đều nháo nhào phản đối, nhưng Lý Thân dễ dàng đánh bại họ bằng một câu:
“Ba ngày nay chỉ có cô ấy là an phận, đừng tưởng tôi không biết mấy người mang thú cưng đi khám tốn bao nhiêu tiền quỹ nhé, trong khi chúng vẫn rất khỏe mạnh!”
Mặc dù không nhiều, nhưng mấy cô gái cũng thấy hơi áy náy, chột dạ vì hành động của bản thân.
Truyện ngôn tình sắc không chỉ kể về tình yêu lãng mạn mà còn chứa đựng những bài học quý giá về gia đình, bạn bè và sự nghiệp. Mỗi câu chuyện là một hành trình cảm xúc, giúp người đọc khám phá và hiểu rõ hơn về bản thân cũng như thế giới xung quanh. Đọc truyện cũng là cách để giải tỏa căng thẳng và nuôi dưỡng tâm hồn. Truyện Full
Hà Nhiên nhận mệnh, hôm đó lại đưa một chú cún sang tiêm phòng theo lời của Lý Thân.
Ba ngày rồi Hà Nhiên chưa nhìn thấy Nam Cung Lân ở khoảng cách gần, khi anh bước chân vào phòng khám và mỉm cười chào hỏi, trái tim của cô đập như điên.
Trong lúc anh cúi đầu khám cho chú chó trên bàn, Hà Nhiên ở một bên lén lút quan sát anh. Ngũ quan của anh thật sự rất đẹp, đặc biệt là ánh mắt sáng và dịu dàng kia có thể dễ dàng làm cho người đối diện chìm đắm.
Hà Nhiên thật ra cũng muốn xin số điện thoại của anh, nhưng cô không dám, cũng không biết lấy được phương thức liên lạc rồi thì nói gì.
Sau một lúc tỉ mỉ kiểm tra cho chú chó, Nam Cung Lân đột nhiên lên tiếng:
“Bé mèo lần trước thế nào rồi?”
“A? Đã khỏe hơn rồi, mấy hôm nay nó ăn rất nhiều, béo hẳn lên.”
Nam Cung Lân ừm một tiếng, sau đó lại nói:
“Tôi còn định bảo cô đưa nó đến kiểm tra thêm lần nữa, tránh để lại di chứng.”
Ra là vậy! Hà Nhiên sực nhớ đến cái chân bị thương của bé mèo, cười nói:
“Anh có thể gọi vào số điện thoại tôi điền trong hồ sơ, đó là số của tôi.”
Khóe môi của Nam Cung Lân cong lên một độ cong vừa phải, tiêu chuẩn, đuôi mắt cũng hơi nâng lên:
“Được.”
Hà Nhiên cũng không nghĩ nhiều, sau khi rời khỏi phòng khám trong tiếc nuối thì điện thoại đột nhiên rung lên. Cô vừa ôm chú chó trên tay vừa khó khăn bắt máy, chỉ nghe một giọng nói quen thuộc truyền tới:
“Cô để quên phiếu khám sức khỏe của chú chó vừa rồi.”
“Anh là… bác sĩ Lân?”
“Ở bên ngoài cô có thể gọi tôi là Lân.”
Chỉ gọi tên thôi thì có phải quá thân thiết không? Hay là do cô tưởng tượng ra vậy? Hà Nhiên bối rối áp tai vào điện thoại, Ⱡồ₦g иgự¢ phập phồng dữ dội.
Nam Cung Lân dặn dò thêm vài câu rồi tắt máy, lúc đó Hà Nhiên mới nhận ra số điện thoại gọi tới không phải máy bàn mà là di động. Đây là số riêng của anh bác sĩ đẹp trai kia! Cô còn chưa làm gì mà đã có được thứ mấy chị em trong trạm tìm đủ mọi cách để giành lấy rồi?
Hai mắt Hà Nhiên mở to ra, vội vàng ấn lưu tên của Nam Cung Lân thành “bác sĩ Lân”, vốn chỉ cần ghi “Lân” là đủ, nhưng cô sợ làm thế ai nhìn thấy thì hiểu lầm nên thôi.
Đêm đó trở về nhà, cô đang cho mấy chú mèo của mình ăn thì chuông cửa reo liên tục.
“Tới đây tới đây!”