Chương 18
"Được rồi! Chuyện này cháu đừng để ý! Ta tự có chừng mực!"
Nói rồi, Khương Dung Dung lại nghiêm mặt, xoay người qua.
Thẩm Thiên Nhu sắc mặt bi ai, lúc Thẩm Đức Phàm cùng Dương Lệ Vi đi qua, cô ta lại nói: "Cha, mẹ, hai ngươi đừng làm cho bà nội quá tức giận."
"Biết rồi, biết rồi! Con bé ngốc!"
Dương Lệ Vi oán trách mà nhìn cô ta một cái, cuối cùng đi theo Thẩm Đức Phàm sắc mặt khó coi bồi Khương Dung Dung ra phòng.
*
Thẩm Phồn Tinh trong phòng, hôn mê suốt ba ngày, hiện tại căn bản một chút buồn ngủ cũng không có, ngược lại là thời gian dài không có ăn cái gì, dạ dày thực không thoải mái.
Vốn định xuống giường đi tìm chút đồ ăn, cửa phòng bệnh lại ngay lúc này bị gõ vang.
Thẩm Phồn Tinh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lên tiếng: "Mời vào!"
Thanh âm thanh lãnh vừa mới rơi xuống, cửa phòng bệnh lập tức bị mở ra, tiến vào chính là một người đàn ông xa lạ thân hình cao lớn, mặc tây trang đen.
Thẩm Phồn Tinh cau mày: "Anh là?"
Du Tùng lịch sự hướng tới Thẩm Phồn Tinh gật gật đầu.
"Chào cô, Thẩm tiểu thư, tôi là Du Tùng, trợ lý của Bạc tiên sinh. Đây là cháo trắng tiên sinh giao cho tôi chuẩn bị để cô ăn sáng."
".........."
Thông minh như Thẩm Phồn Tinh, hoàn toàn không có bất kỳ nghi hoặc gì liền chắc chắc "Bạc tiên sinh" trong miệng Du Tùng nhất định là Bạc Cảnh Xuyên.
Chỉ là, động tác của hắn thật sự nhanh chóng, trực tiếp như vậy sao?
"Trợ lý Du, xin lỗi... Tôi nghĩ, tôi và tiên sinh nhà anh còn chưa quen biết đến trình độ này..."
"Thẩm tiểu thư, tiên sinh nói, cô mới vừa tỉnh lại, không thể ăn đồ quá mặn. Nếu cô nói từ chối, vậy tức là mấy thứ này cô không thích. Sau đó tôi sẽ phải lấy tiền đề thanh đạm, mang tới cho cô món khác. Tới khi cô vừa lòng muốn ăn mới thôi."
Du Tùng như đã sớm lường trước đến việc Thẩm Phồn Tinh sẽ cự tuyệt, một chữ cũng không để Thẩm Phồn Tinh nói ra, cậu liền ngay sau đó mở miệng.
Thời điểm cậu nói chuyện mặt không biểu tình, lễ phép, cũng không kiêu ngạo, không siểm nịnh, ngôn ngữ ngắn gọn không có một chữ nào dư thừa, đem ý tứ cùng thái độ của Bạc Cảnh Xuyên hoàn toàn biểu đạt ra hết.
Thấy cậu như thấy Bạc Cảnh Xuyên.
Người này, năng lực tuyệt đối phi phàm.
Thẩm Phồn Tinh không khỏi nhìn Du Tùng nhiều hơn vài lần, con ngươi thanh lệ hiện lên một mạt tán thưởng.