Chương 19
Có điều....
Cô bất đắc dĩ vuốt tóc, nói với Du Tùng: "Không cần phiền toái, thay tôi cảm ơn Bạc tiên sinh."
Du Tùng đi tới, đặt túi giấy ở trên tủ, sau đó hướng Thẩm Phồn Tinh cúi người.
"Thẩm tiểu thư từ từ dùng."
"Tốt!"
Thẩm Phồn Tinh gật đầu đồng ý, Du Tùng đứng thẳng dậy nhưng lại đứng qua một bên, không có ý định rời đi.
Thẩm Phồn Tinh ngẩng đầu nhìn cậu.
Du Tùng thấy ánh mắt của cô, lại nói: "Tiên sinh nói tôi phải nhìn cô ăn xong."
Thẩm Phồn Tinh phát giác mi tâm mình kịch liệt nhảy lên hai cái.
Cô nhếch môi, duỗi tay đem túi trên bàn mở ra, khi nhìn tới nhãn hiệu, cô hơi ngẩn người.
Vậy mà lại là cháo của Như Ý Hiên.
Mọi người đều biết, bên trong Như Ý Hiên mang hương sắc xưa cũ, mục như thanh phong, tiểu tạ lưu thủy chi gia.**
Bề ngoài tuy rằng không lớn nhưng bên trong mỗi một món ăn đều thực tinh xảo ngon miệng.
Hiện tại, khi mọi người đã quen việc ăn uống, càng ngày càng nhiều người chú trọng dưỡng sinh. Hơn nữa Như Ý Hiên cũng không cung cấp rượu, mang ra cũng không cho phép, chỉ có nước trắng cùng nước trà, lúc dùng cơm không được lớn tiếng ồn ào.
Một nơi nhỏ bé nhiều quy củ như vậy nhưng khách đến dùng cơm luôn kín người hết chỗ.
Bên trong chỗ ngồi không đủ, muốn đi vào, chỉ có thể ngoan ngoãn xếp hàng chờ.
Muốn đến ăn đồ của Như Ý Hiên, đã sớm không phải vấn đề bạn có bao nhiêu tiền.
Mà cô vừa mới cùng Bạc Cảnh Xuyên tách ra không quá nửa giờ, cháo Như Ý Hiên này đã nhanh như vậy đến trước mặt của cô.
Trong lòng Thẩm Phồn Tinh không khỏi bắt đầu đối với Bạc Cảnh Xuyên có một chút hiếu kỳ.
Bình tĩnh mở đóng gói, trong lòng lại tràn đầy kinh ngạc, ngay cả hộp đựng cùng bộ đồ ăn cũng được chế tác từ gỗ hoa lê.
Thật sự là danh tác!
Hương vị cháo đương nhiên không cần nhiều lời, nhưng Thẩm Phồn Tinh chỉ ăn một miếng, liền ngẩng đầu lên.