⬅ Trước Tiếp ➡
 
"Như Ý Hiên?"
 
Thẩm Đức Phàm cùng Dương Lệ Vi ngẩn người, bọn họ lúc nào cho người đi mua cháo Như Ý Hiên cho Thẩm Phồn Tinh?
 
Khương Dung Dung từ trước đến nay hợp ý đồ ăn của Như Ý Hiên, có đôi khi để người hầu sáng sớm đi cũng chưa chắc mua về được một phần.
 
Thẩm Phồn Tinh vừa mới ăn là cháo Như Ý Hiên?
 
Ai đi mua?
 
Tô Hằng?
 
Nhưng nó vừa mới một mực ở trong phòng bệnh Thiên Nhu a...? 
 
Hơn nữa, coi như là nó mua, cũng sẽ không chỉ có một phần cho Thẩm Phồn Tinh đi?
 
Như vậy, chính cô tự mua?
 
Cũng không bạc đãi chính mình, còn rất biết hưởng thụ!
 
"Con biết rồi, con biết rõ mẹ từ trước đến nay hợp ý cháo của Như Ý Hiên, đến lúc đó để cho bọn họ mang nhiều một phần trở về."
 
Dương Lệ Vi dịu dàng ngoan ngoãn nói khiến sắc mặt Khương Dung Dung tốt hơn nhiều.
 
"Trở về đi."
 
*
 
Như Ý Hiên, nhã gian lầu ba.
 
Du Tùng đứng ở trước mặt Bạc Cảnh Xuyên.
 
Thuận tiện đem chuyện cậu vô tình gặp được Khương Dung Dung, Thẩm Đức Phàm, Dương Lệ Vi từ việc to đến việc nhỏ nói lại cho Bạc Cảnh Xuyên.
 
Trên thực tế, có một số chuyện ở Thẩm gia, đã sớm không còn là bí mật.
 
Cậu chẳng qua là thoáng nghe ngóng một chút, liền nghe được thật nhiều tin đồn.
 
Bạc Cảnh Xuyên lẻ loi một mình ngồi ở phòng chủ vị. 
 
Ngoài cửa sổ, ánh sáng mặt trời không một tiếng động mà phác họa ra ngũ quan kiệt suất của hắn, một thân tự phụ thong dong, phong lưu hàm súc.
 
Hắn hơi cúi thấp đầu, môi mỏng mím lại, khóe môi cong cong.
 
⬅ Trước Tiếp ➡