Ngón tay thon dài đặt ở trên mặt bàn gỗ vừa dày vừa nặng, nhẹ gõ không theo nhịp, măng sét màu bạc quý báu tinh xảo theo động tác của hắn chiếu sáng rạng rỡ.
"Ý của cậu là cô ấy bị trong nhà cô lập?" Thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên, bên trong mơ hồ có vài phần lãnh ý khiến cho thân thể Du Tùng không khỏi căng thẳng.
"Trước mắt xem ra là như vậy. Thẩm tiểu thư lúc trước thanh danh dường như cũng không quá tốt..."
Du Tùng nói ngắn gọn.
Thật ra đâu chỉ không quá tốt, thực sự chính là thanh danh hỗn độn.
Có điều trước khi mọi chuyện chưa được chứng thực, cậu sẽ không ở lúc này quá nhiều bình luận.
Bạc Cảnh Xuyên không nói gì, chỉ có đôi mắt cơ trí là hơi nheo lại.
Du Tùng thấy thế, vội vàng thu cằm, cung kính nói: "Tiên sinh, có muốn hay không để tôi điều tra một chút."
"Không cần."
"Không cần."
Bạc Cảnh Xuyên thu tay, nhàn nhạt lên tiếng.
"Tôi đã nói là sẽ tin cô ấy, bây giờ đi điều tra không phải tự vả miệng."
"Nhưng tin đồn cũng không phải đều là giả...."
Du Tùng nhịn không được mà nhiều lời, không ngờ tới tiên sinh nhà cậu sẽ vì một cô gái mà mù quáng đến trình độ này.
Bạc Cảnh Xuyên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, một bên thân hình cao dài dần biến mất dưới ánh nắng, nhìn dưới lầu chậm rãi dừng lại chiếc xe màu đen, khóe môi hơi nhếch.
"Chỉ cần tôi muốn tin tưởng, giả cũng có thể biến thành thật."
Giọng nói tuy hờ hững nhưng Du Tùng có thể nghe được trong đó có kiêu ngạo và sự tự cao tự đại không ai bì được.
Trái tim cậu chấn động, bộ dáng này của tiên sinh, cậu cũng không lạ gì. Trong mỗi cuộc họp quyết định sinh tử của doanh nghiệp, hắn luôn là từ trong nghịch cảnh đập nồi dìm thuyền, hoành đao lập tức giết ra một con đường khác để đi.
Cái loại tự tin cùng thủ đoạn này thuyết phục được vô số người.
Nhưng mà, đó là kinh doanh.
Cậu còn chưa bao giờ gặp qua, tiên sinh vậy mà đối một cô gái như thế!
Nhưng cũng bởi vì một câu này của Bạc Cảnh Xuyên, trong lòng Du Tùng, đã hoàn toàn coi Thẩm Phồn Tinh thành bà chủ rồi.
Lý do rất đơn giản, cậu vẫn luôn tin...