Chương 10
Sáng nay xe buýt đông hơn mọi ngày, cô chen chân mãi mới vào được bên trong.
“Xuống bớt đi, chờ chuyến saụ” Nhân viên soát vé hô to, đuổi bớt vài người ở trên xe xuống.
Mạn Nghiên sợ trễ học, bấm bụng cố liều ở lại.
Cũng may một vài người ở đằng trước đi xuống, nên bên trong xe mới dễ thở hơn một chút.
Chỗ ngồi sớm đã đầy người, cô chật vật tìm chỗ đứng và một chỗ để bám tay cho chắc.
Mọi người san sát lại với nhau, tạo cảm giác ngộp thở nặng nề.
Đột nhiên người ở đằng sau luồn tay ôm lấy eo của Mạn Nghiên.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay hắn đang lân la lên ngực cô, bóp nhẹ.
Cô giật mình, chộp lấy tay hắn đẩy ra.
Ai ngờ người đàn ông kia dùng cả hai tay, ôm lấy vai Mạn Nghiên.
Hắn táo bạo cúi xuống, cắn nhẹ vào má cô
“Phản ứng yếu ớt như vậy, nếu em gặp một tên biến thái khác sẽ thế nào đây?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Mạn Nghiên mới thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra là Tôn Bách Thần, mà làm cô sợ phát khiếp.
Nhưng hắn ở trên xe buýt này làm gì chứ? Vốn dĩ khu nhà của Tôn Bách Thần ngược hướng với ký túc xá, hơn nữa hắn không phải loại thiếu tiền phải đi xe buýt.
Ở nhà hắn có cả bộ sưu tầm siêu xe, Mạn Nghiên còn nhớ hắn thường lái chiếc Bugatti triệu đô đi dạy học nữa mà.
“Nếu sau này gặp tên biến thái nào trên xe thì nhanh chóng đạp vào chân hắn, dùng cùi chỏ tay, thục được vào chỗ nào cứ thục.
Sau đó phải hét toáng lên tạo sự chú ý, biết chưa?”
“Vâng.”
Người ở xung quanh chật kín, tiếng ồn ào của các phương tiện giao thông vào buổi sáng lại lớn, nên không ai để ý đến hành động của hai người.
Xe buýt chạy một lúc đã đến trạm dừng gần trường.
Tôn Bách Thần đeo khẩu trang vào, cả khuôn mặt hắn được bịt kín mít cùng với đôi kính và chiếc nón lưỡi trai đen.
Hắn kéo Mạn Nghiên xuống khỏi xe, đi vào bên trong trường.
“Thầy, sao hôm nay thầy lại đi xe buýt?”
“Hừ, nếu tôi không bám theo, em có chắc mình sẽ bình an đến được trường?”
Tôn Bách Thần hạ thấp giọng, âm vang toát lên mùi vị nguy hiểm.
Mạn Nghiên kinh ngạc, giương đôi mắt tròn xoe ra nhìn hắn.
============================================================
Tôn Bách Thần cẩn thận kéo cô ra đằng sau bãi đất trống khu A.
Buổi sáng ở đây thường vắng sinh viên qua lại, nên sẽ không ai làm phiền cuộc trò chuyện giữa hai người.
“Em nghĩ đám oắt con ở quán bar kia sẽ tha cho em dễ dàng thế sao? Bọn chúng chầu trực sẵn trên xe buýt sáng nay, chỉ chờ xuống trạm, không chừng sẽ lôi em đến một con hẻm vắng nào đó rồi tiếp tục làm chuyện hôm trước chẳng hạn.”
Mạn Nghiên há hốc mồm vì kinh ngạc.
Cô biết đám người đi cùng với Chu Diễn hôm ở quán bar không phải sinh viên trường Bắc Thành, mới nghĩ bọn chúng không dám mò đến tận đây.
Nào ngờ…
“Tôi sai người đi tẩn cho đám đó một trận rồi, e rằng không còn cơ hội làm phiền em nữa đâụ”
Tôn Bách Thần mặc kệ cô còn đang đứng ngây ra đó, quay người bỏ đi.
Mạn Nghiên sực nhớ ra chuyện của Nhã Yến Kỳ, vội chạy đuổi theo hắn.
“Thầy.”
“Chuyện gì?”
“Bài kiểm tra của Nhã Yến Kỳ có thể không bị điểm F không? Hôm qua cậu ấy đã phải chịu nhiều tổn thương rồi, nếu còn rớt môn của thầy nữa chắc là…”
“Làm sao? Muốn lo chuyện bao đồng à?”