Chương 11
Thấy thái độ dửng dưng của Tôn Bách Thần, Mạn Nghiên phồng má, hai mi mắt rủ xuống, buồn bã.
Cô có thể trông mong gì vào người đàn ông mặt lạnh này chứ? Nghĩ có thuyết phục cũng chẳng thu được kết quả gì, cô buông tay hắn ra, định rời đi.
Ai ngờ Tôn Bách Thần nắm lấy tay cô, kéo sát vào người mình.
“Được…chỉ là điều kiện như cũ.
Em muốn bài của Nhã Yến Kỳ được bao nhiêu điểm, tôi liền cho bấy nhiêu điểm.”
Tôn Bách Thần nói như vậy đã đủ để Mạn Nghiên hiểu được thỏa thuận trao đổi của hắn.
Cô thở dài thườn thượt, nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ oán trách.
Hắn toàn lợi dụng lúc Mạn Nghiên gặp thế bí mà bắt cô chấp nhận mọi yêu cầụ
“Không phục sao? Thế thì thôi.”
Hắn nhún vai, định rời đi thì một lần nữa bị cô kéo lại.
“Em đồng ý.”
“Thế mới là bé ngoan.” Tôn Bách Thần cười đắc chí.
Mạn Nghiên mặt mày như đứa đám, đứng lì ra giữa cái nắng dịu của buổi sớm mai.
Mãi đến khi Tôn Bách Thần đi xa, cô mới rảo bước đi về lớp.
Tiết đầu tiên là môn Logic Học, của ông thầy Bách đáng ghét.
Lão ta đứng ở phía trên bục giảng, cất chất giọng khàn khàn buồn ngủ, khiến đám sinh viên ngồi ở bên dưới chán chê, đứa thì ngủ gật, đứa thì ngồi bấm điện thoại.
Mạn Nghiên đang ngồi cày dở đoạn tiểu thuyết ngôn tình sến súa thì bị người ngồi đằng sau khều vào lưng.
“Khắc Dương, có chuyện gì thế?” Cô hỏi nhỏ.
“Cho cậụ
Chocolate tôi tiện tay mua ngoài bách hóa hôm qua, rất ngon.”
Mạn Nghiên nhận lấy, miệng theo phản xạ nhoẽn cười cho lịch sự.
Cô từ tốn nói một câu cảm ơn, rồi tiếp tục cắm mặt vào điện thoại đọc truyện.
Vừa đọc, cô vừa bóc thanh chocolate ra ăn.
Chocolate béo ngậy, quyện vào đầu lưỡi của Mạn Nghiên, ngon lành.
Đang mãi mê ăn, cô nào để ý đến bóng dáng tên nào đó mặt mày u tối, đang bước vội vào giảng đường.
Vừa thấy bóng dáng của Tôn Bách Thần, sinh viên bên dưới đã im bặt, ngồi nghiêm túc trở lại.
Mấy người giây trước còn ngủ gà ngủ gật trên bàn, giây sau đã ngồi thẳng lưng nhìn lên bục giảng.
“Thầy Tôn, có chuyện gì thế?”
Lão Bách tỏ ra ngạc nhiên.
Ông dừng bài giảng lại, theo đám sinh viên chăm chú nhìn về phía hắn.
“Thầy xem, thầy đang nhiệt tình giảng bài mà có người dám ăn vụng.
Thật còn ra thể thống gì nữa?”
“Ở đâu? Là cô cậu nào, mau ra khỏi lớp nhanh.”
Tôn Bách Thần thuận thế đẩy thuyền, thong thả điểm mặt chỉ tên từng người một.
“Cậu này, cậu kia, và cả cô kia nữa.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì em tên Đồng Mạn Nghiên, phải không nhỉ?”
Mạn Nghiên tức xì khói.
Thanh chocolate đang ăn dở bị cô bóp chặt, vữa ra thành lớp chất lỏng quánh nhầy, dính đầy trong lòng bàn tay của cô.
Tôn Bách Thần vừa dứt lời, cả thảy người vừa bị hắn gọi tên đã bị lão Bách đuổi ra khỏi phòng học.
“Đi rửa tay đi, bẩn thật đấy.”
Hắn đi ngang qua Mạn Nghiên, buông một câu nhắc nhở.
Cô liếc Tôn Bách Thần một cái, đợi hắn đi khỏi mới chạy vào nhà vệ sinh.
Giây phút nhìn người đàn ông kia đứng trong nhà vệ sinh nữ, cô mới biết thế nào là “chạy trời không khỏi nắng.”
Cô không thèm nếm xỉa đến hắn mà chăm chú rửa sạch bàn tay bị bẩn của mình.
Xong xuôi, Mạn Nghiên định rời khỏi nhưng hắn đã chặn cửa nhà vệ sinh từ lúc nào.
“Thầy quá đáng?”
“Tôi quá đáng? Hay em quá đáng?”
Hắn vặn vẹo hỏi ngược lại cô.