⬅ Trước Tiếp ➡

Mạn Nghiên chỉ biết cau mày khó hiểu, cô quá đáng ở đâu chứ? Tôn Bách Thần đang yên đang lành xông vào phòng học, báo hại cô bị đuổi ra khỏi tiết của lão Bách.
Đã vậy hắn còn theo cô vào trong nhà vệ sinh, lỡ như bị người khác bắt gặp thì phải làm thế nào đây?
“Hừ, em quá đáng.
Được được, thầy nói là em thì là em.
Tránh ra.”
Cô lách sang một bên, định bụng chuồn mất.
Tôn Bách Thần lại đâu dễ dàng để cô đi, hắn vịn vai cô lại, lôi tọt vào bên trong, đóng cửa, khóa chặt.
“Em dám nhận đồ của người khác, còn vui vẻ ngồi ăn nhỉ.”
“Có sao đâu chứ? Dù sao cũng là bạn học cùng lớp.”
Đồng Mạn Nghiên thản nhiên đáp lại, nhưng liệu cô có biết người đàn ông đứng sau cô mặt đang biến sắc, tức giận.
“Không thích.” Hắn buông một câu cộc cằn.
“Vậy sau này không nhận nữa là được chứ gì?” Cô nói lí nhí.
“Ngoan.”
Bộ dạng ngoan ngoãn hiện tại của Mạn Nghiên làm Tôn Bách Thần dịu hẳn lại.
Hắn xoay người cô lại, cúi đầu phủ lên đôi môi mềm mịn kia một nụ hôn ngọt ngào.
Tôn Bách Thần luồn sâu lưỡi vào bên trong, tham lam liếm sạch phần chocolate còn sót lại trong khoang miệng nhỏ.
“Buổi tối nay đến nhà tôi.”
Giọng hắn vang vọng lên giữa không gian yên ắng.
Tôn Bách Thần buông Mạn Nghiên ra, đẩy cửa đi mất.
============================================================
Hôm nay Mạn Nghiên không có tiết học buổi chiềụ
Hết buổi sáng, cô ghé qua chợ mua đồ ăn, rồi trở về ký túc xá.
Nhìn thấy Nhã Yến Kỳ vẫn còn nằm lỳ trên giường, Mạn Nghiên thật sự không nỡ bỏ đi cả buổi tối.
Nhưng mà cô làm sao có lá gan từ chối Tôn Bách Thần đây?
Mạn Nghiên tạm gác lại chuyện đó sang một bên, vứt nhanh chiếc ba lô lên bàn học rồi chui vào trong bếp.
Nấu nướng xong, cô gọi Nhã Yến Kỳ dậy ăn.
“Yến Kỳ, cậu đã đỡ hơn chưa? Có còn thấy mệt hay đau nhức ở đâu không?”
“Tớ không sao Cậu xem, tớ còn ăn được hai chén cơm này.”
Mạn Nghiên dè chừng một hồi, cuối cùng quyết định mở lời
“Yến Kỳ, buổi chiều nay tớ phải đi làm thêm, buổi tối phải qua nhà bác gái ở một đêm.
Cậu ở lại phòng một mình sẽ ổn chứ?”
Mạn Nghiên hết cách đành lấy lại cái lý do cũ rích.
Để thuận tiện ở lại nhà Tôn Bách Thần vào buổi tối, cô đã nói dối Nhã Yến Kỳ rằng mình có họ hàng sống gần khu trường học.
Bác thường xuyên bị bệnh, chồng mất sớm, chỉ biết nương tựa vào cô con gái mà sống.
Mấy tháng nay chị gái kia đi công tác xa nhà, nên chỉ biết trông cậy vào Mạn Nghiên lúc ốm đaụ
Đối với mấy lời bịa đặt của Mạn Nghiên, Nhã Yến Kỳ chưa từng có chút nghi ngờ.
“Bác gái cậu lại bị bệnh sao? Lần này có nặng lắm không? Được, cậu cứ đi đi, không phải lo lắng cho mình đâụ”
Nhã Yến Kỳ càng nói càng làm Mạn Nghiên thêm dằn vặt bản thân.
Con đường hiểm hóc này do cô tự chọn, Mạn Nghiên chỉ đành liều mình lao tiếp.
Dù sao cũng chỉ vài tuần nữa thôi, qua học kỳ mới, cô có thể thoát khỏi Tôn Bách Thần rồi.
Ăn cơm xong, Nhã Yến Kỳ nhận được email của Tôn Bách Thần.
“Mạn Nghiên, cậu tin được không? Tên đại ác ma Tôn Bách Thần không những không đánh tớ trượt mà còn cho hẳn điểm C nè.
Lão còn nói là do thái độ tích cực học tập của tớ, nên mới xem xét hậu đãi này.
Tốt quá đi Nếu hôm đó tớ có thể lết lên lớp làm bài, còn chưa chắc đạt điểm cao như vậy.”


⬅ Trước Tiếp ➡