Chương 20
“Tại sao sáng nay vào lớp trễ?”
“Là vì chuyện của Yến Kỳ.
Thầy, có thể giúp em một chuyện không?”
“Chuyện gì?”
Mạn Nghiên kể cho Tôn Bách Thần nghe về đoạn clip đang được loan truyền trên diễn đàn sinh viên trường, cô muốn hắn giúp mình ngăn chặn, xóa bỏ nó.
Tôn Bách Thần bèn lấy điện thoại ra, rất nhanh đã nhìn thấy đoạn clip chướng mắt kia.
Hắn chỉ cần một cuộc điện thoại, clip lập tức bị xóa bỏ, không chỉ ở trên diễn đàn học sinh trường mà còn khắp các trang web đen, toàn bộ đều biến mất không chút vết tích.
Trên trang chủ của trường đại Bắc Thành cũng đăng bài cảnh cáo, minh bạch và truy tố đến cùng những cá nhân, tổ chức cố ý bôi nhọ hình ảnh sinh viên trường.
“Cảm ơn thầy.” Khuôn mặt cô tươi tỉnh hơn hẳn.
“Ừ.
Còn mười lăm phút, tranh thủ chợp mắt đi.”
Tôn Bách Thần lấy cái gối cho cô, để Mạn Nghiên nằm được thoải mái.
Trong lúc cô ngủ, hắn ngồi điều tra về kẻ đã tung clip đen kia lên trên diễn đàn, rất nhanh đã thu được kết quả.
Từng ngón tay thon dài của Tôn Bách Thần gõ nhịp nhàng trên mặt bàn, khóe miệng hắn nở một nụ cười khó hiểu…
============================================================
Mạn Nghiên ngồi tính toán chi tiêu của tháng này, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng bất chợt thở dài.
"Chỉ dư được có từng này thôi sao?" Cô lẩm bẩm.
Tháng nào Mạn Nghiên cũng phải chật vật phân chia số tiền ít ỏi, phần để đóng học phí, phần để thanh toán phí phòng, phí đi lại và ăn uống, số còn lại cô để dành gửi hết về quê cho bà nội và dì.
Mặc dù bà của Mạn Nghiên nói không cần, nhưng cô vẫn cố chấp gửi về.
Cô biết họ sống ở quê phải chịu rất nhiều vất vả.
Cô nghĩ đủ thứ, nhưng lại không nghĩ cho bản thân mình.
Hầu như cả năm nay Mạn Nghiên chưa từng mua thêm bộ quần áo mới, cô vẫn không để tâm.
Đang ngồi suy nghĩ miên man về chuyện tiền bạc, cô sực nhớ ra cả ngày nay chưa uống thuốc.
Mạn Nghiên cho tay vào ngăn ngoài cùng ba lô, lấy ra một viên thuốc trong hộp nhỏ màu trắng, nuốt vào, uống ực một hơi nước.
"Mạn Nghiên, cậu uống thuốc gì thế?"
Nhã Yến Kỳ đang ngủ thì tỉnh dậy, vừa hay thấy cô đang uống thuốc.
Mạn Nghiên bị làm cho giật mình, suýt nữa sặc.
Cô ậm ừ một tiếng, rồi nói
"À, chỉ là vitamin thôi.
Dạo này tớ thấy cơ thể hơi suy nhược nên uống để tăng cường sức đề kháng."
Thật ra thứ thuốc kia chính là thuốc tránh thai hằng ngày mà Tôn Bách Thần đưa cho cô, rất an toàn.
Hắn không có thói quen dùng bao, cô đành chịu cực mỗi ngày dùng thuốc.
"Một lát nữa cậu phải đi làm thêm đúng không? Tối nay thế nào, có phải đến nhà bác gái không?"
"Không có, bác đã ổn hơn nhiều rồi.
Tối nay tớ sẽ về."
Mạn Nghiên vừa nói vừa tranh thủ lấy quần áo.
Tắm rửa xong cô phải đi làm rồi.
Cứ tưởng cô là người đến sớm nhất, ai ngờ Khắc Dương còn đến sớm hơn.
Cậu ấy mua cả bánh su kem đến cho Mạn Nghiên.
"Còn sớm, cậu mau ăn đi.
Tôi tiện đường mua ở quán bánh ngọt gần nhà."
Mạn Nghiên cứ cảm thấy Khắc Dương đặc biệt quan tâm đến mình, nhưng lại không dám hỏi thẳng.
Cô nhìn hộp bánh đặt trên bàn, không biết nên nhận hay từ chối.
"Khắc Dương, cảm ơn cậụ
Nhưng mà tớ rất ít ăn đồ ngọt, lần sau cậu cùng đừng tiện đường mua cho tớ nữa nhé." Cô cười cười, giảm bớt tính nghiêm trọng trong lời nói.
Cậu gật gật, rồi chăm chú lau bàn.