Chương 21
Mạn Nghiên nhận được điện thoại từ Tôn Bách Thần, liền viện cớ đi vệ sinh để nghe điện thoại.
"Thầy, em nghe."
"Tối nay sang chỗ tôi đi.
Đến sớm một chút, tầm năm giờ."
"Hôm nay em phải đi làm thêm, lúc đó vẫn chưa tan ca."
Mạn Nghiên không thấy hắn nói gì, bèn nói thêm
"Em đến trễ một chút nhé, khoảng bảy giờ."
Hắn vốn không muốn thỏa hiệp.
"Vậy thì nghỉ làm một hôm."
"Không được." Cô từ chối thẳng thừng.
Tôn Bách Thần cắt ngang điện thoại.
Mạn Nghiên thở dài thườn thượt, gọi nhanh lại cho hắn.
"Buổi tối không cần đến." Hắn nói gọn lỏn, rồi tắt máy.
Nghe qua giọng điệu của Tôn Bách Thần rất giận, nhưng Mạn Nghiên không thể đáp ứng yêu cầu của hắn được.
Tháng này vì hắn mà cô đã nghỉ mất ba ngày, nếu còn tiếp tục xin về sớm nữa sẽ bị đuổi việc mất.
Cô cất điện thoại vào trong túi, rửa mặt cho tỉnh táo để làm việc.
"Mạn Nghiên, hai cốc cà phê đá ở bàn số ba." Chị quản lý gọi.
"Vâng."
Cô vào trong bưng cà phê ra, trong lòng bất giác nghĩ đến câu nói của Tôn Bách Thần.
Mạn Nghiên bị mất tập trung, bàn tay lỡ quơ vào ly cà phê của khách, vỡ toang ra dưới sàn.
"Cô làm ăn kiểu gì vậy?" Vị khách kia vô cùng tức giận.
"Xin lỗi quý khách, cô ấy là nhân viên mới, còn chưa quen.
Tôi sẽ mang cho anh một ly cà phê khác.
Chầu này quán sẽ trả, mong anh bỏ qua cho." Khắc Dương cúi đầu xin lỗi, thái độ cậu trông rất chuyên nghiệp.
Khắc Dương dẫn Mạn Nghiên vào bên trong, thấy cô vẫn còn đang trên mây, cậu vỗ nhẹ bả vai, nói
"Mạn Nghiên, cậu không khỏe à?"
Cô tiếp tục thở dài.
"Không phải.
Thật ra tháng này tớ chi tiêu hơi hoang phí, sớm đã sạch túi nên mới ảo não như vậy."
Cô nghĩ dù sao Khắc Dương cũng là bạn bè, nên mới tâm sự.
Mạn Nghiên không nói dối, cô vì phiền não chuyện tiền bạc mà không để tâm vào công việc, cũng vì chuyện này nên ban nãy đã kiên quyết từ chối Tôn Bách Thần.
Không biết Khắc Dương đã nói gì với chị quản lý, mà chị không trách cô.
Tan làm, cậu lại một lần nữa ngỏ lời đưa cô về.
"Dù sao cũng tiện đường, cậu đừng ngại.
Trời tối đi xe buýt, bon chen sẽ mệt thân."
"Vậy cũng được, cảm ơn cậụ"
Mạn Nghiên theo Khắc Dương ra ngoài xe.
Cậu mang sẵn mũ bảo hiểm, còn giúp cô đội lên đầụ
Khắc Dương cầm tay cô vòng qua eo mình, hỏi cô ngồi vững chưa mới nổ máy chạy.
Một màn ngọt ngào này vừa hay lọt vào tầm mắt của Tôn Bách Thần.
Hắn tốn công canh chuẩn thời gian đến đón cô, còn mua cả thêm hoa.
Kết cục hắn phải đứng lặng ở một chỗ nhìn Mạn Nghiên lên xe kẻ khác.
Tôn Bách Thần nắm chặt tay trái thành nắm đấm, tay phải thẳng thừng ném bó hoa tươi vào sọt rác phía đối diện.
"Đồng Mạn Nghiên, em giỏi lắm."
============================================================
Đợi mãi mới đến ngày chủ nhật, Mạn Nghiên lười biếng nằm ườn trên chiếc giường trong phòng, đến khi tận trưa mới chịu dậy.
Cô mò tay với chiếc điện thoại bên cạnh gối, không thấy cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào của Tôn Bách Thần.
Đã ba ngày hắn không ngó ngàng đến cô.
Trên lớp không có tiết, hắn cũng không gọi cô lên văn phòng hay liên lạc gì.
Tôn Bách Thần thật sự giận rồi sao?
Do dự một hồi, cô bấm gọi cho hắn.
“Tút... tút…”
Không có ai trả lời.
Mạn Nghiên tự đánh vào đầu mình, trách bản thân làm việc dư thừa.