⬅ Trước Tiếp ➡

Nếu con số trên lá thăm của người chơi trùng với số của người tổ chức sẽ nhận được một ngàn tệ.
Phí của trò chơi này là mười lăm tệ.
Mạn Nghiên tiếc đứt ruột.
“Chàng trai, cô gái, hai người mau rút đi.”
Mạn Nghiên nhìn một loạt lá thăm trên bàn, phân vân không biết nên rút là nào.
Cuối cùng cô nhắm mắt chọn đại.
Khắc Dương cũng chọn cho mình một lá.
“Để xem trong hai người có ai may mắn không nhé?” Ông chủ trò chơi làm ra vẻ huyền bí.
Ông ta rút một lá thăm ở trên túi ngay bụng, lật xuống trước mặt hai người.
Là con số 51.
“Khắc Dương, của cậu thế nào?” Cô chưa vội xem số của mình, mà hỏi Khắc Dương trước.
“Tiếc quá tớ tạch rồi.” Cậu ủ rũ.
Trên tờ thăm của cậu là số 38.
Mạn Nghiên hồi hộp, mở lá thăm của mình ra, hai mắt cô đột nhiên mở to hết cỡ
“Trúng…trúng rồi.
Khắc Dương cậu xem đi, lá thăm của tớ là số 51 đó.”
Cô nhảy cẫng lên vì vui sướng, còn ôm chầm lấy cậu ăn mừng.
“Haha, cô gái này thật may mắn.”
Tiền trao cháo múc, Mạn Nghiên đưa lá thăm kia cho chủ trò chơi, ông liền đưa cho cô một phong bì tiền.
“Chúc mừng cậụ”
Rõ ràng là Mạn Nghiên trúng thưởng, nhưng người vui hơn hẳn lại là Khắc Dương.
Cô vui vẻ trở về chỗ mọi người đang đợi, miệng không ngừng ca hát.
Khắc Dương đi theo sau cô, nhân lúc Mạn Nghiên không để ý đã ném lá thăm đỏ cất trong túi quần vào sọt rác.
Con số bên trong đó có lẽ chỉ có cậu và ông chủ trò chơi kia biết rõ nhất
============================================================
Hơn một tuần nay Mạn Nghiên cật lực ôn thi, sáng lên giảng đường, chiều đi làm thêm, tối lại ngồi vùi đầu vào sách vở đến thâu đêm.
Tôn Bách Thần không liên lạc với cô, cô cũng mặc kệ.
Hôm nay là ngày thi kết thúc môn đầu tiên của học kỳ này môn Logic Học.
Buổi thi bắt đầu vào lúc hai giờ chiều, kết thúc vào bốn giờ.
Đề thi lần này là dạng đề mở.
Lão Bách còn nhàn rỗi đến nổi tạo ra mười mã đề cho bọn họ thử sức.
Quy tắc chia đề không theo thứ tự, ông ta muốn ai làm đề nào, liền phát cho họ đề đó.
Mạn Nghiên nhận được đề, cô nhìn xung quanh, không thấy ai trùng mã đề với mình.
Cô thở dài, tập trung đọc kỹ câu hỏi.
“Cái quái gì thế?”
Đề của cô toàn những câu hỏi tư duy đòi hỏi vốn hiểu biết tầm cao, không hề có lấy một câu định nghĩa nào để cứu vớt điểm.
“Mẹ kiếp, lão Bách đáng ghét.”
Phàm là những thứ cho mở ra xem sẽ không thu được kết quả gì.
Đừng nói là đề mở, cho dù đề đóng đi chăng nữa, Mạn Nghiên vẫn thuộc làu kiến thức trong tài liệụ
Ấy vậy mà cô vẫn phải chịu ngồi cắn bút.
Mười phút trôi qua…
Mạn Nghiên sốt hết ruột gan, đành làm liều gọi cho Tôn Bách Thần.
Hắn thật sự nghe máy của cô
“Có chuyện gì?”
“Thầy, giúp em với.
Hôm nay thi kết thúc môn Logic Học.” Cô nói khẽ, vào thẳng vấn đề chính.
Tuy lão Bách không cho sử dụng điện thoại, nhưng là đề mở, ông ta không canh chừng quá nghiêm ngặt.
Hơn nữa với những dạng câu hỏi như thế này, dù có tìm kiếm trên mạng cũng chưa chắc tra ra kết quả.
“Chụp đề mang ra ngoài.”
“Không.
Em đọc đề cho thầy qua điện thoại, sau đó thầy đọc phần làm bài giúp em, có được không?” Cô gấp gáp.
“Không thích? Vậy thì thôi.”
Mạn Nghiên hết cách, phải vội đồng ý.
Hắn hẹn cô ở nhà vệ sinh nữ, Mạn Nghiên suy nghĩ một hồi, tìm cách.


⬅ Trước Tiếp ➡