Chương 22
Vốn dĩ hai người không có gì, sao cô phải để ý thái quá đến thái độ của hắn.
Nhưng cũng mong Tôn Bách Thần không trái tính trở trời mà giày vò cô trên giảng đường.
Điện thoại cô bỗng reo lên, cô còn mừng vì tưởng tin nhắn của Tôn Bách Thần.
Lúc mở ra thấy tin nhắn của Vũ Khắc Dương, thấy hơi thất vọng.
Vì làm chung một chỗ, cậu xin số điện thoại của cô để tiện trao đổi thông tin.
“Mạn Nghiên, hôm nay cậu có rảnh chứ? Tôi muốn rủ cậu và Yến Kỳ đi chơi công viên.”
Mạn Nghiên nghĩ đến lần đi chơi trước, khẽ rùng mình.
Dù trường hợp không giống nhau, nhưng cô thật sự sợ người khác rủ rê mình đi đâu đó.
“Mạn Nghiên, sao thế?”
“À, Khắc Dương rủ chúng ta đi công viên chơi.
Hay là tớ từ chối nhé.”
“Sao phải từ chối chứ? Dù sao hôm nay cũng rảnh rỗi, chúng ta ra ngoài hóng mát một chút cũng tốt.”
Mạn Nghiên ngạc nhiên, cô cứ tưởng sau chuyện lần trước, Nhã Yến Kỳ sẽ bài xích hơn cả cô chứ.
“Yến Kỳ, cậu muốn đi thì tớ cùng cậu đi, không cần đi chung với Khắc Dương đâụ”
Nhã Yến Kỳ nhìn ra được nỗi bất an của cô.
Cô ấy nói
“Mạn Nghiên, chẳng phải cậu nói tớ chuyện qua rồi thì quên nó đi sao? Hơn nữa ban ngày ban mặt, ở chốn đông người, họ làm gì được chứ? Và tớ cảm thấy Khắc Dương không phải người xấu, nên cậu đừng lo lắng quá.”
Nhìn Yến Kỳ có hứng thú đi chơi như vậy, cô không nỡ không đồng ý.
Ra ngoài cũng tốt, để Nhã Yến Kỳ có thể khuây khỏa mà quên đi “cơn ác mộng kinh hoàng” kia.
Hai cô gái mặc đồ thể thao cho thoải mái, rồi đèo nhau trên chiếc xe của Nhã Yến Kỳ, đi đến công viên giải trí.
“Mạn Nghiên, tôi ở đây.”
Cùng đi với Khắc Dương có thêm ba chàng trai và hai cô gái.
Họ toàn bộ là bạn học của Mạn Nghiên, và cũng thường hay nói chuyện qua lại.
Cô thấy vậy nên rất yên tâm.
“Bình thường thấy Mạn Nghiên ít nói nên bọn này mới không dám rủ đi chơi cùng.
Thật không ngờ Khắc Dương có thể mời được, nể phục, nể phục.” Một cô gái lên tiếng trêu chọc.
Khắc Dương tuyên bố sẽ bao hết vé của mọi người, ai nấy đều tỏ ra hồ hởi, chơi hết mình.
Bao nhiêu trò vui để trải nghiệm cảm giác mạnh họ đều thử qua, từ tàu lượn siêu tốc, đu văng tự do, đến đi vào ngôi nhà ma ám, lặn dưới đại dương kỳ bí, họ đều chơi không sót trò nào.
Mọi người chơi một mạch đến chiều, buổi trưa cũng chỉ lót dạ bằng mấy ổ bánh mì ngọt.
“Mệt quá, không chơi nổi nữa.” Nhã Yến Kỳ vừa thở hì hục vừa nói.
“Mọi người ngồi ở đây nhé, tôi đi mua nước.” Khắc Dương nói.
“Khắc Dương, để tớ đi với cậụ”
Mạn Nghiên chạy theo cậu, cô muốn phụ một tay xách nước.
Ai cũng mệt, nên san sẻ được phần nào hay phần đó.
Khắc Dương nở một nụ cười bí ẩn, giống như mọi hành động của Mạn Nghiên đều nằm trong dự định của cậụ
Hai người đi mua nước, cô đòi xách giúp nhưng Khắc Dương nhất định không chịụ
“Sức dài vai rộng, một mình tôi xách là được rồi.”
Hai người đi được một đoạn, Khắc Dương liền kéo Mạn Nghiên vào chỗ đông người ở đằng kia, rủ cô chơi trò thử vận may.
“Thôi, vận may tớ kém lắm, không cần thử.”
Khắc Dương ra sức thuyết phục, Mạn Nghiên đành đồng ý.
Luật chơi rất đơn giản, mỗi người bốc một lá thăm có viết sẵn một con số.