Chương 28
Tôn Bách Thần vật cô ra giường, vết cắn trên vai hắn cũng không xử lý, chỉ quệt qua vài cái.
Không hiểu sao thấy bộ dạng phản kháng mạnh mẽ của cô, hắn có chút vui vẻ.
Để Mạn Nghiên không làm phiền giấc ngủ của mình, hắn kẹp chặt tay chân cô, vùi khuôn mặt của Mạn Nghiên vào trong vòm ngực ấm.
“Còn chưa đến sáu giờ chiều, anh ngủ cái gì chứ?”
“Ngủ đi, để dành sức cho đêm nay.” Hắn nửa đùa nửa thật.
============================================================
Vì sự cố ngoài ý muốn, Tôn Bách Thần đích thân ra mặt xin cho Mạn Nghiên được làm lại bài thi cuối kỳ môn Logic Học.
Tôn Bách Thần sắp xếp cho cô thi hai môn cùng một ngày, bài thi Logic Học sẽ làm trước bài thi môn của hắn.
Lão Bách còn ủy quyền cho hắn coi thi, làm Mạn Nghiên cảm thấy hơi lo sợ.
Một giờ chiều thi môn lão Bách, ba giờ thi môn của Tôn Bách Thần.
Hiện tại chỉ có mình cô và hắn ở trong phòng thi, là hình thức thi một sinh viên – một giám thị.
Đề lần này cũng không dễ dãi hơn là mấy, Mạn Nghiên ngồi mãi mới làm được một câụ
Tôn Bách Thần còn ngồi đối diện với cô, khoảng cách rất gần.
Hắn chống cằm, nhìn chằm chằm về phía Mạn Nghiên.
Cô bị ánh mắt kia làm cho phân tâm, đầu óc quay cuồng.
“Thầy tránh ra.”
“Em đang đuổi giám thị ra khỏi phòng thi sao?”
Mạn Nghiên bất mãn, tiếp tục cúi gằm mặt vào tờ giấy thi, hí hoáy ghi chép.
“Sai rồi, làm thế này chi bằng trực tiếp đóng tiền học lại đi.”
Cô mặc kệ những lời hắn nói, tiếp tục phân tích câu trả lời.
Tôn Bách Thần bị cô ngó lơ, vẫn kiên trì dụ dỗ
“Tôi giúp em làm bài.”
Cô vẫn im lặng.
“Ông đây miễn phí giúp em làm bài, xem như chịu thiệt không cần đền đáp.”
Cô hừ nhẹ một tiếng.
Hắn thiệt chỗ nào?
“Làm sao? Không cần đúng không?”
“Cần.” Cô dẩu môi lên nói.
Tôn Bách Thần từ tốn đọc đáp án để cô chép vào.
Có sự giúp đỡ của hắn, cô làm bài thi xong còn thừa tận hai mươi phút.
“Ăn bánh đi, lấy sức làm bài môn tiếp theo.”
Hộp bánh ga tô hắn mang theo từ lúc mới vào phòng, hóa ra là dành cho cô.
Mạn Nghiên ăn một nửa, còn một nửa để cho Tôn Bách Thần.
“Thầy cũng ăn một chút đi.”
“Em đút tôi sẽ ăn.”
“Tại sao chứ?” Cô nói.
“Hai hôm trước, vai trái của tôi bị con cún nào cắn đến đau đến mức không nhấc lên được.”
“Con cún” trong lời hắn nói không phải cô sao? Mạn Nghiên lườm lườm hắn, cầm muỗng xúc luôn phần bánh còn lại, một mạch ăn hết.
“Ăn từ từ thôi.
Cái kiểu chống đối của em lạ lùng thật ”
Tôn Bách Thần bật cười.
Hắn đưa tay lên, chùi đi những mẩu bánh vụn dính trên miệng cô.
Đôi mắt Mạn Nghiên tròn xoe nhìn hắn, khiến lồng ngực của Tôn Bách Thần trào lên một luồng khí nóng.
Hắn cúi thấp người, ngang nhiên chiếm trọn đôi môi nhỏ.
“Ưm… ưm…”
Mạn Nghiên né tránh, đẩy hắn ra.
Những lời Tôn Bách Thần nói mấy hôm trước, cô vẫn còn để trong lòng.
Cô càng chống đối, hắn càng muốn chiếm cho bằng được.
Chưa đợi một giây sau, môi hắn lại dán chặt lấy môi cô.
Hai tay Mạn Nghiên bị hắn vòng ra sau, giữ chặt ở lưng dựa ghế.
“Ưm... đồ vô sỉ.”
“Còn không phải do em lẳng lơ, câu dẫn tôi sao?”
Tôn Bách Thần vừa dứt lời, Mạn Nghiên liền cắn chặt vào vai hắn.
Một bên vai áo sơ mi của hắn nhăn nhúm lại, còn dính đầy nước bọt của cô.
Tuy không chảy máu, nhưng lực sát thương không tồi.