Chương 29
Hắn véo mạnh lên mũi Mạn Nghiên, nghiến răng nói
“Cún con, thích cắn người từ bao giờ thế?”
“Hừ, thầy gọi em là cún, không phải muốn em cắn sao?” Cô khụt khịt mũi.
Tôn Bách Thần gác chân lên bàn trước mặt cô, người hơi nhoài ra saụ
Hắn thư thái chỉnh lại cổ áo, ánh mắt nhìn lơ đễnh, không rơi vào một điểm cố định.
“Tôi muốn em là một con cún ngoan ngoãn, ở bên tôi chỉ được vẩy đuôi mừng rỡ thôi, có biết chưa?”
Mạn Nghiên xị mặt, không thèm tranh luận thêm với hắn.
Cô đứng dậy đi rót nước, chuẩn bị tinh thần thi môn Xác Suất Thống Kê.
Cô quay lại chỗ ngồi, thấy hắn khép hờ mắt, hình như hơi mệt nên tranh thủ nghỉ ngơi.
Mạn Nghiên đặt chai nước lọc xuống bàn, rồi vòng ra đằng sau Tôn Bách Thần, xoa nhẹ hai bên thái dương cho hắn.
Tôn Bách Thần hít thở đều đều, tận hưởng cảm giác thư giãn.
Được một lúc, hắn chầm chậm mở mắt, kéo Mạn Nghiên về phía trước, ngã nhào vào lòng mình.
“Một lát nữa thi, bây giờ đang tranh thủ lấy lòng tôi sao?”
“Ai mà thèm.”
Cô chống tay đẩy ngực hắn, nhưng bị hắn kéo lại, ôm thật chặt.
Tôn Bách Thần vùi đầu vào mái tóc cô, tham lam hít hà mùi hương thơm ngát trên làn tóc đen mượt, khuôn mặt dịu dàng hiếm thấy.
Tựa hồ như một gã nghiện gặp được thuốc, lâng lâng trong cơn say không muốn dứt ra.
Mạn Nghiên thừa lúc hắn thả lỏng người, chui ra khỏi vòng tay hắn.
Cô với chiếc gương trong hộp đựng bút, soi chỉnh lại mái tóc rối bời.
“Sắp đến giờ thi rồi, lỡ như có sinh viên đi vào phòng bắt gặp chúng ta thì sao?”
“Em sợ cái gì? Tôi chưa cho vào, kẻ nào cả gan bén mảng đến.”
Mạn Nghiên không trả lời hắn, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng sẽ bị người khác thấy được những hành động không đứng đắn này.
Biết đâu có kẻ to gan lớn mật như cô, liều lĩnh xông vào văn phòng tìm tên ác ma này để trao đổi điều kiện qua môn, giống như cô chẳng hạn?
Còn nữa, nếu thật sự có người khác đồng ý trèo lên giường với hắn, liệu Tôn Bách Thần có dễ dãi đồng ý như đối với cô? Người đàn ông ở trước mặt cô phong tình đến mức nào, Đồng Mạn Nghiên cũng không thể biết hết được.
“Bách Thần, đã từng có sinh viên nào gặp riêng để xin xỏ thầy để được qua môn chưa?” Mạn Nghiên rụt rè hỏi hắn, cố né tránh đi vấn đề nhạy cảm kia.
“Chưa từng.
Em là người đầu tiên dám đặt điều kiện với Tôn Bách Thần ở cái đại học Bắc Thành này đấy.”
“Vậy nếu người khác muốn trèo lên giường thầy để đổi lấy thành tích, thầy có đồng ý không?” Cô mạnh dạn hỏi thêm.
Tôn Bách Thần quan sát thái độ của Mạn Nghiên, liền biết cô gái này đang nghĩ gì trong lòng.
Hắn để cô đợi thêm một lúc, mới bình thản nói vài câu
“Cho dù không trao đổi bằng thành tích, nếu tôi muốn, cả hàng tá cô chân dài, ngực khủng, mông cong hơn em, cam tâm tình nguyện xếp hàng để được trèo lên giường tôi đó.
Đồng Mạn Nghiên, cho em nằm dưới thân tôi để đổi lại thứ em cần, quả là quá hời cho em rồi.”
Dù hắn không thẳng thừng trả lời câu hỏi của Mạn Nghiên, nhưng với những lời hắn nói, kẻ không ngốc đều có thể đoán được đáp án.
Mạn Nghiên khẽ mỉm cười, cô phải xem mình là kẻ may mắn sao?
============================================================
Kỳ thi cuối kỳ căng thẳng ở đại học Bắc Thành đã qua đi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.