⬅ Trước Tiếp ➡
Nam Cung Thấu đáp lại một tiếng, ra lệnh: “Trang bìa ngày mai, để tấm hình này lên đầu.”
“Vâng, thiếu gia.”
Thấu thiếu gia ra lệnh xong, Nhan Tiểu Ngư bỏ dao phay xuống, xông lên phía trước xem…
Quả nhiên thấy trong tấm hình, chính là ảnh chụp một người phụ nữ hung ác giơ dao và một thiếu gia tuấn mỹ đứng đối diện, lại thêm vừa rồi cô mái tóc kia của cô có hơi chút lộn xộn, hiển nhiên câu chuyện chính là một phụ nữ điên ép người đàn ông đẹp trai…
Nếu ảnh chụp này truyền ra, đừng nói là làm phí hoài bao nhiêu tâm huyết đưa cô vào đội cảnh sát hình sự của anh Giang, mà có lẽ đến ở lại thành phố D cũng khó khăn, dù sao thì thành phố D cần một hạng mục đầu tư khẩn cấp, cần một câu nói của Nam Cung Thấu mà thôi…
Cô đây là… Lại bị anh tính kế.
Cất cao tiếng hát (1) Lại bị anh ta tính kế.
Khuôn mặt Nhan Tiểu Ngư xụ xuống, ngồi xổm dưới đất, ôm đầu đầy vẻ thất bại ----
Trời ơi, cô trêu ai ghẹo ai, cô cũng chỉ là người bình thường chỉ muốn trải qua những chuyện bình thường, thỉnh thoảng làm việc thiện trừ việc ác, thỉnh thoảng bắt tội phạm nhỏ, thỉnh thoảng giúp hàng xóm tìm mèo, như vậy cô đã thỏa mãn, vô cùng thỏa mãn rồi, ít nhất như vậy Ông nội Nhan ở quê sẽ rất vui mừng khi thấy cô như thế, còn khen cô có tiền đồ…
Nhưng kể từ khi người đàn ông này xuất hiện, vào giây phút gặp anh ta kia, cuộc sống của cô liền rối loạn.
Cô giống như lạc vào một thế giới khác, không liên quan đến cô, còn là thế giới cực kỳ khủng bố.
Tại sao..
Rốt cuộc chuyện này là… thế nào….
Nam Cung Thấu đứng thẳng nhìn cô xoay người ngồi đó, ôm đầu thật lâu không nói gì, đôi mắt u ám liền chuyển thành nặng nề, mang theo thất vọng.
“Cô không nên mềm yếu như vậy.” Nam Cung Thấu lạnh lùng nói: “Tôi rất thất vọng về cô.”
Cơ thể Nhan Tiểu Ngư run lên, đột nhiên không nói câu nào, che gương mặt đầy nước mắt chạy vào phòng tắm, đóng cửa lại, sau đó tiếng khóc vốn được kìm nén từ nãy tới giờ vang lên…
Một lát sau.
Nam Cung Thấu lặng lẽ tiến về phía trước, đứng trước cửa phòng tắm đợi một lát rồi mới nói: “Bom NaNo mini là thành phẩm chưa hoàn thiện, có đặc thù là xâm nhập vào cơ thể người, trong 24 giờ có khả năng sẽ để lại 30% di chứng, tôi không cho phép món đồ tôi phát minh ra để lại sai sót, kiểm tra đồ dùng hằng ngày, quần áo, tắm rửa, tất cả tiến hành trong một ngày, cũng chỉ là để kiểm tra xem Nhan tiểu thư có an toàn không, có bị biến chứng gì không. Bây giờ xem ra, Nhan tiểu thư đã không còn gì đáng ngại, đã như vậy, tôi và cô liền khôi phục thành người lạ như trước đây. Ảnh chụp, cũng chỉ là trò đùa, sẽ không có chuyện phát tán. Tất cả nợ nần, bây giờ cũng thanh toán xong.”
Bên trong vẫn không có tiếng trả lời, rất yên tĩnh.
Nam Cung Thấu nói xong, mắt nhìn cửa phòng tắm đang đóng, sắc mặt trầm xuống, không nói thêm lời nào, dẫn theo đám người áo đen đi xuống lầu, ra khỏi nhà trọ cũ kỹ, chật hẹp.
~ ~ ~
Ở trong xe, sau khi Thấu thiếu gia dặn dò lái xe chạy về khách sạn xong, lập tức cầm tài liệu lên, không nói thêm lời nào, bắt đầu cẩn thận xem báo cáo.
Thuộc hạ thấy Nam Cung thấu chỉ xem tài liệu, không dặn dò gì thêm thì không nhịn được hỏi: “Thiếu đương gia, nếu đã rõ ràng, có phải kết thúc việc điều tra Nhan tiểu thư không? Còn có chuyện thiếu gia dặn dò hợp tác với hãng thời trang Milan, có nên ra lệnh ngừng thu mua chuỗi cửa hàng và các bách hóa ở thành phố D hay không…”
“Dừng lại.” Nam Cung Thấu ngắt lời, khóe miệng khẽ cong lên: “Tại sao phải dừng lại?”
“Nhưng không phải vừa rồi, Thiếu đương gia đã nói với Nhan tiểu thư…”
Lời nói của thủ hạ bị một hành động của Thấu thiếu khiến cho phải lập tức im lặng.
Anh ta thấy Thấu thiếu gia mở màn hình LCD lên, bấm vài cái đã hiện lên hình ảnh trong nhà trọ của Nhan tiểu thư,
Trong hình, Nhan tiểu thư đang mặc đồ ở nhà, ngồi trong phòng khách cất giọng hát.
Đúng, không sai, chính là cất cao tiếng hát.
Cất cao tiếng hát (2) Đúng, không sai, chính là cất cao tiếng hát.
Nhan tiểu thư vừa rồi vẫn còn khóc, giờ đang cất cao tiếng hát, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp linh động, rõ ràng đang rất vui vẻ vô cùng.
Nhan tiểu thư lại hát một ca khúc như thế này---
"Thắng lợi ngày một đến gần.
Thắng lợi ngày một đến gần.
Quân đội Trung Quốc chúng ta dũng cảm tiến lên, nhắm thẳng kẻ địch kia, tiêu diệt sạch bọn chúng, tiêu diệt sạch bọn chúng....
Xông lên nào, xông lên nào~~
Vung đao lớn chém ngang đầu bọn chúng!
Giết a, giết a~~
Vung đao lớn chém ngang đầu bọn chúng…”
Bài hát này quả thực làm những người nghe kia chấn động mà điếc, hồn phi phách tán...
Đặc biệt là từng chữ được hát lên, khi hát chữ giết kia, còn có lực mạnh yếu, âm rung mạnh mẽ rõ ràng, còn có tấm ảnh của một người đàn ông bị ngàn vạn lỗ phi tiêu đâm thủng.... Trong ánh mắt của cô cũng ngập tràn bốn chữ, dương dương tự đắc.
Thủ hạ áo đen nhìn thấy hình ảnh như vậy, cuối cùng vẫn là không nhịn được, khóe miệng co quắp, điên cuồng giật giật… thì dáng vẻ yếu đuối thỏa hiệp vừa rồi của Nhan tiểu thư chỉ là giả bộ, nước mắt rơi khi đó, khóc làm lòng anh ta cũng thấy dao động, thì ra đều là diễn!
Cô gái giỏi gạt người này.
⬅ Trước Tiếp ➡