Còn nữa, cô gái này, đầu của thiếu đương gia trong hình cũng bị mất tới nơi rồi, cô có thể đừng phóng phi tiêu nữa có được không hả?
Thấu thiếu gia cũng không hề tức giận, giống như đã sớm dự tính được.
"Cô ấy không ngốc như các người tưởng tượng đâu, lúc tôi nói toàn bộ nợ nần đã thanh toán xong thì cô ấy đã lén ghi âm lại, để làm chứng cứ." Thấu thiếu gia bình luận nội dung tấm hình, vừa rồi bọn thủ hạ không biết chuyện, còn nói về vị Nhan tiểu thư này vô cùng tốt đấy.
Đám thủ hạ mê mang: “Nếu như vậy, Thiếu đương gia không phải mất luôn con Át chủ bài rồi sao?"
"Ngược lại."
Đôi mắt Nam Cung Thấu rất sâu: “Đối với cô ấy, tôi lại nắm được lợi thế cho ích nhất."
"Có ích nhất?”
Đám thủ hạ bó tay toàn tập, nhìn thiếu gia cười đầy thâm ý, nghĩ muốn sưng đầu lên cũng không nghĩ ra được lợi thế có giá trị là cái gì.
Ngược lại nghiêm túc mà cảm khái, rõ ràng là làm bộ thân thiết với người ta có vài giây thôi... mà Thiếu gia lại có thể đặt camera vào vị trí an toàn nhất, đồng thời, lại có thể ba trăm sáu mươi độ không hề có góc chết.
Thiếu đương gia, tốc độ này của người, nhanh đến không ai có thể địch lại rồi đấy.
Nhan Tiểu Ngư (1) Nợ nần đã được thanh toán, chứng cứ cũng đã có, mọi chuyện đã trở lại bình thường, tâm trạng của Nhan tiểu thư cũng tốt.
Hôm nay là chủ nhật, không cần đi làm, không có nhiệm vụ, Nhan Tiểu Ngư vẫn dậy sớm như cũ, bật ca khúc kháng chiến nghe lúc chạy bộ, sau khi về còn mua sữa đậu nành và bánh quẩy.
Cô xách theo túi bánh quẩy về tới nhà trọ thì thấy một chiếc xe Audi A8 màu đen đỗ ngay trước nhà trọ, biển số xe cô đã rất quen thuộc, là xe mới của Anh Giang, ở đầu xe, Giang Phàm vừa mới trở về từ thành phố Lâm đang đứng đó, anh cũng mặc một bộ quần áo thểthao đơn giản.
Khuôn mặt của anh thanh tú, khi cười càng rực rỡ, khi trông thấy Tiểu Ngư thì cười tươi lộ ra hai lúm đồng tiền trên má, vui vẻ vung hai tay lên: “Tiểu Ngư, chào buổi sáng!"
"Đâu còn sớm, đã bảy giờ rưỡi rồi!" Tiểu Ngư bĩu môi: “Lão đại, hôm nay đi xem mắt à, ăn mặc đẹp trai rạng ngời như thế?"
Đối với việc mỗi sáng cô kiên trì dậy lúc sáu giờ, là noi theo truyền thống của Hồng quân Trung Quốc, mấy chục năm đều như một ngày, kiên trì theo thói quen tốt, Giang Phàm đã biết điều này, cho nên không thể làm gì khác hơn là đành lắc đầu chịu thua, cười nói: “Gặp mặt cái gì, hôm nay là ngày gì, có phải em đã quên rồi không?
"Ai muốn sinh rồi hả?!"
Nhan Tiểu Ngư kinh ngạc thốt lên, lại nghĩ đến gần đây trong đơn vị không có ai mang thai đi? Lại kêu: “Ai muốn kết hôn?!! Chẳng lẽ là sinh nhật của lão đại cho nên anh đến đòi quà sao?"
Tiền bạc của cô vừa bị người khác vơ vét, hôm nay nếu thêm chuyện này, cô sẽ thiếu tiền tiêu đấy.
Giang Phàm im lặng.
Suy nghĩ của cô gái này chưa bao giờ bình thường cả.
"Không phải đã nói chủ nhật tuần này sẽ dẫn em và Duy An đến nhà của anh ăn cơm sao?" Giang Phàm thở dài nhắc nhở: “Tuần trước đã đồng ý anh, Đồng chí Nhan, em không thể tiếp tục nuốt lời.”
Tiểu Ngư tỉnh ngộ, gật đầu nói: “Vậy anh đợi một chút, em đi thay quần áo rồi chúng ta đi đón Duy An."
Giàng Phàm ừ một tiếng, dựa người vào bên cạnh xe đợi, nhìn bóng lưng Tiểu Ngư chạy lên lầu, khóe miệng không tự chủ được nở nụ cười, nhất là khi thấy cô gái đứng ở lan can phòng trọ ở tầng 2 vẫy tay với mình, làm khẩu hình miệng nói đợi em ba phút thì trong đôi mắt càng tăng thêm vẻ ấm áp .
Tiểu Ngư là cô nhi, từ nhỏ lớn lên ở Cô nhi viện, cho đến năm mười bốn tuổi mới được một ông lão Hồng quân tám mươi tuổilà Nhan Hoa nhận nuôi, từ đó về sau Tiểu Ngư mới có họ, gọi là Nhan Tiểu Ngư.
Nhan Duy An là cháu gái duy nhất của Nhan Hoa, vừa mới 18 tuổi, năm nay vừa lên đại học, mà đối với Nhan Duy An, Nhan Tiểu Ngư càng liều mạng chăm sóc, cái gì cũng không cần chỉ cầu có thể khiến Nhan Hoa yên tâm.
Còn Giang Phàm, là từ năm Nhan Tiểu Ngư mười sáu tuổi, bắt đầu vào trường cảnh sát mới biết cô ấy.
Nhan Tiểu Ngư (2) Khi đó, Nhan Tiểu Ngư vừa vào trường cảnh sát không lâu, Giang Phàm là huấn luyện viên thực tập ở trường cảnh sát, từ trước đến nay anh luôn huấn luyện nghiêm khắc, nhưng lại có một cô gái đứng trong đội ngũ huấn luyện luôn nở nụ cười trên môi, dù động tác mệt mỏi đi nữa cũng cười một tiếng cho qua, đã khắc sâu vào kí ức của anh.
Khi mới quen Nhan Tiểu Ngư, Giang Phàm chỉ thấy diện mạo của cô xinh đẹp trẻ trung, cũng cho rằng đây là một cô gái ngốc nghếch, ưu điểm là lúc nào cũng thoải mái, hành động và ngôn ngữcũng mạnh mẽ và có chí tiến thủ hơn người bình thường mà thôi.
Nhưng sau này chung đụng rồi anh ta mới biết, cô gái này có quá nhiều ưu điểm, lương thiện, nhiệt tình, lấy chuyện giúp người khác làm niềm vui, có thể chịu được khổ cực, nhẫn nại, lại có sự cứng cỏimà cô gái bình thường không có, nhưng cũng chỉ có ở chung lâu mới nhìn thấu bản chất của cô…. Nhan Tiểu Ngư thích che giấu sự thông minh của mình, tình nguyện làm một cô gái ngốc giản dị bình thường để theo đuổi những lý tưởng bình thường chứ không phải những lý tưởng vĩ đại kia.
Nếu như một người vừa mới quen biết, đã có thể nhìn thấu toàn bộ Tiểu Ngư, nhận ra được tố chất thông minh của cô, Giang Phàm sẽ sức khâm phục người này, bởi vì, để hiểu được Nhan Tiểu Ngư, anh ta đã phải mất ròng rã hai năm trong trường cảnh sát...
"Lão đại, đi thôi!"
Giọng nói trong trẻo của Nhan Tiểu Ngư vang lên, kéo thần trí của Giang Phàm về.
Anh cúi đầu nhìn Tiểu Ngư đã thay một bộ quần áo đơn giản, áo phông tay ngắn, quần dài, giày màu trắng, mái tóc ngang vai cũng đã được buộc thành tóc đuôi ngựa cao cao, cô không trang điểm mà để mặt mộc, mắt to tròn, mũi cao, đôi môi hồng hào luôn nở nụ cười, vành tai nho nhỏ mịn màng như ngọc, đôi mắt khẽ chớp, liền hiện lên bộ dáng thanh thuần tinh thần phấn chấn, xinh đẹp như viên minh châu thượng hạng, chỉ một nụ cười cũng đủ khiến người khác đắm chìm trong cảm giác vui vẻ thư thái, đã nhìn thấy thì không rời mắt đi được.
"Tiểu Ngư, anh đã kìm nén rất nhiều năm, có một câu đặc biệt muốn nói cho em biết..." Giang Phàm nhìn chằm chằm cô, nhịn không được nói: “Em... thật sự không xấu."
Đối với người như Tiểu Ngư, cô sẽ không hiểu được những lời nói quá uyển chuyển, quá trực tiếp sẽ khiến cô bị dọa sợ, vốn dĩ, Giang Phàm vẫn cố gắng che giấu tình cảm của mình, cho nên không dám trực tiếp khen ngợi cô, thực sự là giày vò không nhẹ.
Tiểu Ngư nhướng mày, lễ phép khen lại: “Nào có đâu. Anh Giang, thật ra anh lớn lên dáng dấp cũng rất cao ạ..."
Con gái không tìm được ưu điểm, khen khí chất, con trai không tìm được sở trường, khen vóc dáng.
Khóe miệng Giang Phàm co quắp lại, đành tiếp tục chịu thua.
Nha đầu này… quả thực là không tim không phổi.
Nhan Duy An Tiểu Ngư và Giang Phàm cùng nhau đến trước cổng trường đại học D, cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy Nhan Duy An đợi trước cửa, liền vẫy tay với cô ấy: “Duy An, ở đây."