Chương 15
đang đợi ở phía trước.
Tiểu Bản còn chưa kịp định thần thì chiếc Bentley đã biến mất khỏi đường phố Thanh Đảo.
Sau khi hồi phục lại tinh thần, Tiểu Bản mới sực nhớ cô gái mà mình đụng phải mới rồi không ai khác chính là Phạm Ca.
Tiểu Bản đứng đó mà thất vọng buồn bã.
Đến khi cô bạn gái bước ra từ cửa hàng khoác lấy cánh tay anh ta, ngẩng đầu, vui vẻ hỏi "Bác sĩ Chu à, trạm kế tiếp chúng ta tới đâu đây?" Tiểu Bản mới thôi thơ thẩn, rũ mắt nhìn xuống.
Khuôn mặt của bạn gái anh ta khi cười không có vết lõm nhỏ trông giống mà cũng không giống lúm đồng tiền của người ấy, song vẫn có chút đáng yêu của mèo mướp nhỏ.
"Ừm hứ...?
Trạm kế tiếp hả?" Tiểu Bản làm bộ suy nghĩ, một tay ôm vai cô bạn gái, một tay chỉ về phía trước "Đến nhà em, cầu hôn em." Ôm vai cô bạn gái, trong lòng Tiểu Bản có chút vui sướng.
Đối với cô gái tên Phạm Ca đó, anh ta lại biết thêm một chuyện.
Khi Phạm Ca cười nhẹ, trên mặt sẽ xuất hiện một vết lõm nhỏ trông giống mà cũng không giống lúm đồng tiền.
Kiểu vui sướng nhẹ bẫng ấy, giống như hoài niệm về một thứ gì đó, mà hoài niệm ấy đâu phải vì gió trăng 5 .
Chú thích 1 Kịch Quảng loại hình kinh kịch bắt nguồn từ Quảng Đông Trung Quốc.
2 Xe RV là chữ viết tắt của Recreational Vehicle, hay còn gọi là "nhà xe", bởi không gian trên xe được thiết kế như một ngôi nhà tiện nghi có thể di chuyển mọi nơi.
3 Nguyên văn là 千帆过尽 Thiên phàm qua tẫn Mấy ngàn chiếc thuyền đều trải qua.
So sánh trải qua rất nhiều chuyện, nhiều lần trải qua gió táp mưa sa.
4 Nguyên văn là 浪子回头 Lãng tử hồi đầụ 5 Trích từ câu thơ"人生自是有情痴,此情无关风与月" Nhân sinh tự thị hữu tình si, thử hận bất quan phong dữ nguyệt của Âu Dương Tụ Cô ngồi im lặng trong bóng tối, ánh sáng nhạt nhòa hắt lên chiếc hộp giấy hình vuông trên tay qua khe hở của rèm cửa sổ.
Dưới chiếc hộp là chiếc thảm lông dê, ngồi lên có cảm giác vô cùng thoải mái.
Cô không biết mình đã ngồi ở đây bao lâụ Dường như vừa mới ngồi xuống đã không sao rời mắt khỏi chiếc hộp được nữa.
Bên trong chiếc hộp là một bộ ghép hình.
Hôm nay lúc đi ngang qua thư viện, cô có nhìn thấy mấy đứa trẻ đang ngồi chơi ghép hình, thế là bèn đứng lại nhìn các bạn nhỏ một lát, sau khi rời khỏi thư viện thì trên tay đã có thêm một bộ đồ chơi.
Đây không phải là lần đầu tiên cô mua bộ đồ chơi này.
Bộ đầu tiên cô mua là một bộ gấu trúc.
Chú gấu trúc ấy trông rất dễ thương, nhưng tiếc thay cô còn chưa kịp ghép xong hoàn chỉnh khuôn mặt vui vẻ của chú gấu, chỉ mới ghép được lỗ tai của chú thì đã bị chồng cô cầm đi mất.
Lúc ấy, anh rất dịu dàng bảo rằng Phạm Ca, bây giờ em không còn thích hợp chơi trò này nữa rồi.
Khi ấy, họ vừa mới đến Thanh Đảo được nửa năm, cách ngày cô xảy ra tai nạn xe đúng một năm.
Một năm sau, cô lại lén lút "khuân" về nhà một bộ ghép hình sơn thủy.
Hôm đó là thứ Hai, bình thường là ngày chồng cô bận rộn nhất.
Anh vừa mới bước chân ra khỏi cửa, cô bèn nổi hứng lôi bộ ghép hình ra.
Ai biết đang chơi tới giữa chừng thì chồng cô đột nhiên lại quay về, nhìn thấy bộ ghép hình sơn thủy của cô cũng không tỏ vẻ khó chịu gì, ngược lại trông có vẻ hứng