Bao Nuôi
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

thú.
Anh vén ống tay áo lên, tháo cà vạt ra, rồi ngồi xuống tiếp tục ghép thay cô.
Chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ, chồng cô đã xử lý xong xuôi mấy chục ngàn mảnh ghép, trả chúng về đúng với vị trí ban đầu, hoàn thành xong bức tranh sơn thủy rực rỡ tráng lệ.
Nghe nói tốc độ sắp xếp nhanh thế này tương đương với kỷ lục Guinness, còn cô thì cũng không bất ngờ lắm với thành tích lắp ghép của anh.
Chồng cô là một người vô cùng ưu tú, chính xác là kiểu ưu tú về mọi mặt.
Mọi người đều xem anh là người đàn ông 360 độ không góc chết, bất luận là cả về tướng mạo hay tài năng.
Hôm đó, sau khi ghép xong bộ xếp hình, trông anh có vẻ rất mệt mỏi, anh vuốt ve mặt cô rồi nhẹ nhàng khuyên bảo "Sau này em đừng chơi trò này nữa nhé, mệt lắm." Qua ngày hôm sau, bức tranh sơn thủy kia đã biến mất không dấu vết, cô không muốn hỏi tại sao, còn anh cũng chẳng thiết giải thích.
Khi đó là thời điểm một năm về trước, cũng là khoảng thời gian cuối thụ Đảo mắt một cái, một năm đã trôi qua, cách ngày cô xảy ra tai nạn xe đã đầy ba năm rồi.
Mọi người thường hay nói, mỗi khi tiết trời vào cuối thu, chỉ cần nhìn hình ảnh lá vàng rơi đầy đất, hay ánh mặt trời vàng hanh hao, se sẽ vương đầy kí ức xưa cũ mèm cuối tháng Chín, tựa như kết cục đầy tiếc nuối của chuyện tình hoa đồ mi 1 , cũng sẽ dễ khiến con người ta rơi vào hoài niệm về một điều gì đó.
Bồi hồi nhớ lại những chuyện xưa, về một người bạn cũ, một quyển sách hay, một bãi biển xanh, một phong cảnh đẹp, một bộ phim cảm động, một điệu nhạc da diết, một lần gặp gỡ tình cờ, hay chỉ là một đoạn đường gian khó trong cuộc đời...
Thế nhưng, khoảnh khắc ấy, bản thân cô như rơi vào một hố sâu chất đầy nỗi hoang mang cay đắng.
Bởi cô thật sự không nhớ nổi bất kì chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ, cũng không có một ấn tượng sâu sắc hay hời hợt gì về một người hay câu chuyện nào đó liên quan đến họ.
Có người nói ghép hình là một trò chơi giúp người ta ghi nhớ rất tốt, vậy nên trong lòng cô luôn ấp ủ một suy nghĩ, nếu chơi thật tốt trò chơi này, phải chăng cô sẽ nhớ lại được gì đó.
Ít nhất thì cũng phải nhớ ra được chồng của mình chứ.
Cô có thể quên hết những kí ức tuổi thơ, quên hết những kí ức khi trưởng thành, nhưng tuyệt đối phải nhớ được chồng mình là ai.
Mà người đàn ông ấy đã kiên trì ở bên cạnh cô suốt ba năm trời không rời không bỏ 2 .
Cô tên là Phạm Ca, là một bệnh nhân mất trí nhớ.
Mất trí nhớ trong tiếng Hy Lạp là Amnesia, là sự giảm hụt đột ngột trí nhớ gây ra bởi tổn thương não bộ, bệnh tật hoặc chấn thương tâm lý.
Mà phần lớn nhân tố gây bệnh đều xuất phát từ bên ngoài, và thường thấy nhất là do não bộ của nạn nhân bị một ngoại lực tác động mạnh vào.
Và cô là một trong những nạn nhân mắc phải trường hợp đó.
Tai nạn xe ba năm trước không chỉ để lại trên đầu gối cô mấy chiếc đinh thép mà còn khiến cô mất đi toàn bộ trí nhớ.
Phạm Ca từ từ hồi tưởng lại thời điểm mình tỉnh dậy, tri giác hồi phục đầu tiên là đôi mắt, song thứ mà cô nhìn thấy cũng chỉ là một mảng trắng xóa, nó lan tới tận tâm hồn và


⬅ Trước Tiếp ➡