Chương 19
đây.
Mà thông tin về thằng bé lại xuất hiện rất ít trong tài liệu mà Phạm Ca được đọc, cứ như là sâu trong tiềm thức cô muốn lựa chọn quên đi điều ấy vậy.
Cô từng tò mò về bố mẹ của mình, từng tò mò về khoảng thời gian đi học ở trường, cũng từng tò mò về những người bạn mà cô chơi chung, nhưng tuyệt nhiên lại không có chút hiếu kỳ nào về đứa bé có máu mủ ruột thịt với mình cả.
Ngược lại, Ôn Ngôn Trăn lại xem điều đó là bình thường.
Chính bản thân Phạm Ca cũng chẳng hề tò mò làm sao cô và Ôn Ngôn Trăn có thể nắm tay bước vào lễ đường kết hôn được cơ mà.
Chuyện này xem ra không hợp logic cho lắm.
Nhưng Phạm Ca đúng là không muốn nghĩ tới nó thật.
Có lẽ đây là điều may mắn đối với một bệnh nhân mất trí nhớ.
Hơn thế, ở bên cạnh một người chồng có địa vị cao như anh, cô ít khi bàng hoàng hay thất thố về một điều gì.
Vì biết cô là một người rất sợ lạnh nên ba tháng sau anh đành phải đưa cô rời khỏi St.
Peterburg.
Sau khi trải qua cái rét dài đằng đẵng ở Nga, anh đưa cô tới một xứ sở đầy hoa, chính là vương quốc Hà Lan xinh đẹp.
Ở đó có ánh mặt trời rạng rỡ, có sắc hoa tràn ngập khắp mọi nơi.
Một lần nào đó, anh đưa cô tới công viên dạo chơi, lần đầu tiên nắm lấy tay cô đã bị cô lùi lại và tránh ra một bên.
Phạm Ca nhớ lúc đó là vì bị giật mình nên cơ thể mới phản xạ như vậy, có điều khoảng một năm sau đó, cô cũng tự nhiên hơn, không còn rụt tay lại như trước.
Sau khi sống ở Hà Lan được hai tháng, Ôn Ngôn Trăn đưa cô tới Thanh Đảo, một thành phố nằm trong nước Cộng Hòa nhân dân Trung Hoa, đất nước đã thai nghén ra tiếng mẹ đẻ của cô.
Có một học giả tham gia nghiên cứu chữa trị từng nói với chồng cô rằng, tiếng mẹ đẻ sẽ dễ khiến con người ta sản sinh cảm giác thân thuộc và dựa dẫm.
Loại cảm giác này sẽ có tác động rất lớn đối với một bệnh nhân mất trí nhớ.
Mà khoảng thời gian đó, dường như Phạm Ca vẫn còn đang đắm chìm trong mùa đông tuyết rơi trắng xóa ở Nga.
Sau khi xảy ra tai nạn xe được nửa năm, Phạm Ca cuối cùng cũng đến được Thanh Đảo.
Ấn tượng đầu tiên của cô về thành phố này là một nơi rất yên tĩnh.
Bầu trời trên cao thân thiết mà chan hòa, đứng dưới màu trời thiên thanh vào mùa hè ở Thanh Đảo, Phạm Ca đột nhiên bừng tỉnh, cảm giác như có gì đó vô cùng quen thuộc, cứ như cô đã từng biết đến nơi này, hay từng được nghe về nó từ rất lâu trước đây rồi vậy.
Khoảng thời gian tiếp đó, Phạm Ca vẫn luôn sống tại Thanh Đảo.
Chồng của cô, người đàn ông tên Ôn Ngôn Trăn đó đã dùng hơn một trăm tám mươi ngày để tìm cho cô một nơi có thể đặt chân trên hành tinh bao la này.
Năm đầu tiên cô bị mất trí nhớ, anh đã mời một giáo viên về dạy lại cho cô những kiến thức cơ bản, mà cô cũng xem mình như những em học sinh tiểu học, chăm chỉ nghiêm túc học từng điều một.
Năm đó là năm vô cùng gian khổ đối với Phạm Ca.
Tình cảnh khi đó phải miêu tả thế nào nhỉ?
Chắc cô của lúc đó giống như một linh hồn u mê lạc lõng đang tồn tại trong một thân xác trưởng thành?
Chồng cô luôn an ủi cô rằng "Cứ từ từ,