Bao Nuôi
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡

trời dần thẫm lại, lúc nào cũng âm u mịt mùng, bông tuyết từ trên trời bay xuống, nhuộm khắp nơi trên mặt đất thành một màu trắng xóa.
Từng mùa từng mùa cứ thế thay phiên nhau đi qua trước cửa sổ phòng bệnh, một cảnh sắc khiến ngoại ô St.
Petersburg trông vô cùng buồn tẻ.
Phong cảnh bên ngoài cửa sổ đang từ từ thay đổi, chỉ có một điều duy nhất mãi vẹn nguyên như thuở ban đầu là người đàn ông đó vẫn luôn ở bên cô, cho dù là lúc trời trong xanh hay xám xịt.
Mỗi khi cô ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, anh sẽ cầm lên một quyển sách, đọc ra những vần thơ du dương mà êm ái.
Phạm Ca từ trước đến giờ vẫn luôn là một cô gái yêu thích thơ ca, còn giọng đọc của người đàn ông đó lại dễ nghe vô cùng, theo sự biến hóa kì ảo của những áng thơ mà đôi lúc đang trầm thấp rồi lại lên cao vút, đôi lúc đang tang thương buồn khổ rồi lại chuyển sang si tình triền miên.
Mặc dù những lời thơ ấy cô thật sự hiểu được rất ít.
Người đàn ông đọc thơ ấy chính là chồng của cô, anh là Ôn Ngôn Trăn.
Nhưng cũng có nhiều lúc, Phạm Ca theo bản năng quên phéng mất quan hệ thân mật giữa hai người, nên ít khi dùng những từ xưng hô trong quan hệ vợ chồng để nói chuyện với anh.
Môi trường xung quanh bệnh viện rất yên tĩnh, cực kỳ thích hợp để tịnh dưỡng.
Nơi này nằm trong một bộ phận của chính phủ Nga, chỉ tiếp đãi những sĩ quan cấp cao của nước Nga.
Điều đặc biệt là bệnh viện này nằm ở giữa lưng chừng núi, nếu muốn lên được đây thì chỉ có một cách duy nhất là ngồi cáp treo.
Ở trong bệnh viện tịnh dưỡng ba tháng trời, trừ nhân viên y tế ra, những người mà Phạm Ca nhìn thấy toàn là những khuôn mặt xa lạ.
Trong số đó, người mà cô gặp nhiều nhất là một đôi vợ chồng già hơn năm mươi tuổi.
Trông bác trai thì phong độ nhanh nhẹn, còn bác gái thì ung dung quý phái.
Hai vị này chính là bố mẹ của Ôn Ngôn Trăn.
Nếu lúc trước họ chỉ là bố mẹ nuôi của cô thì bây giờ đã trở thành bố mẹ chồng của cô.
Hai người họ thật sự chẳng để tâm đến biểu hiện bối rối của cô mà ngược lại còn đối xử với cô vô cùng tốt.
Không chỉ nói những lời dịu dàng, mà ánh mắt nhìn cô cũng trào ra sự thương tiếc vô bờ.
Có một điều kỳ lạ là, dù cô đã nằm ở bệnh viện khá lâu nhưng chưa hề thấy bố mẹ ruột đến thăm con gái một lần nào.
Lần duy nhất là vào một buổi tối, Ôn Ngôn Trăn bỗng dưng giơ điện thoại đến trước mặt cô, sau khi im lặng một lúc lâu, người đàn ông ở phía bên kia mới nhẹ nhàng cất tiếng "Phạm Ca à, con đừng suy nghĩ nhiều mà hãy chăm sóc cơ thể cho thật tốt, nhớ nghe lời của Ôn tiên sinh nhé." Sau này, mỗi khi nhớ lại những lời của bố mình, Phạm Ca luôn cảm thấy vô cùng khó chịụ Tại sao bố lại xưng hô với chồng của con gái là Ôn tiên sinh, rõ ràng anh ấy mới là con rể của bố mà.
Hơn nữa, có một điều cũng khiến Phạm Ca thấy vô cùng chơi vơi, đó là từ lúc tỉnh lại tới giờ cô vẫn chưa gặp được cậu con trai bé bỏng của mình.
Có lần cô hỏi Ôn Ngôn Trăn chuyện này, anh chỉ bảo con của hai người hiện đang sống ở Bồ Đào Nha, thằng bé còn quá nhỏ nên không thích hợp đi đường dài đến


⬅ Trước Tiếp ➡