Bao Nuôi
Chương 23
⬅ Trước Tiếp ➡

dĩ đã bất mãn với Phạm Ca từ lâu, nay lại càng chán ghét đến đỉnh điểm.
Cô ta ghen tị vì cô được làm vợ của Ôn Ngôn Trăn, cô ta hận cô sống trong cái phúc mà không biết hưởng.
Trở thành thư ký của Ôn Ngôn Trăn đã được hai năm, cô ta đương nhiên nhìn thấy thái độ mà Ôn Ngôn Trăn dành cho vợ của mình.
Thậm chí, vì cuộc hôn nhân này mà ngay cả một bước cuối cùng trong chín mươi chín bước còn lại anh cũng tự nguyện bước tới, hoàn thành hết thảy một trăm bước trong mối quan hệ giữa hai người.
Còn Phạm Ca thì sao?
Từ đầu tới cuối, ngay cả nửa bước cô cũng không thèm bố thí cho anh.
Giống như hôm này, trong công ty có tổ chức một party trên du thuyền.
Nhắm chừng lúc bữa tiệc đã qua một nửa, Ôn tiên sinh đi gọi một cuộc điện thoại, sau khi kết thúc cuộc gọi anh liền bỏ lại hơn một trăm vị khách quý trên du thuyền mà về, nguyên nhân là vì cô giáo Kim phụ trách chăm sóc cho vợ anh hôm nay xin nghỉ.
Thời gian từ du thuyền về đến nhà áng chừng mất ba tiếng hai mươi lăm phút đồng hồ.
Có một điều thú vị là hôm nay trong lúc ở trên du thuyền Hàn Ngọc Đình đã biết được một chuyện, mà chuyện này lại khiến cô ta buồn cười ở chỗ, từ khi Phạm Ca mất trí nhớ đến giờ không hề cùng với...
Nói cách khác là trong thời gian Phạm Ca mất trí nhớ, Ôn Ngôn Trăn không hề sinh hoạt vợ chồng với Phạm Ca.
Phải biết rằng Ôn Ngôn Trăn hiện tại là một người đàn ông hai mươi tám tuổi bình thường, chứ không phải tám tuổi cũng không phải tám mươi tuổi Bàn tay Hàn Ngọc Đình cầm chén canh giải rượu có chút run rẩy.
Người đàn ông này nói anh phải để mùi rượu của bản thân vơi bớt một chút, anh không muốn để mùi rượu nồng nặc trên người mình "hun" cô ấy tỉnh lại.
Người đàn ông này còn nói không thể mở đèn quá sáng.
Người đàn ông này còn nói phải ép mọi âm thanh xuống mức nhỏ nhất vì cô ấy đang ngủ ở trên lầu hai.
Hàn Ngọc Đình đương nhiên biết cô ấy là ai Ừ thì, người đàn ông này ở trước mặt vợ mình luôn biểu hiện một bộ dạng chần chừ do dự 3 , lo sợ lo mất.
Không, không, phải nói là chu toàn về mọi mặt mới phải.
Hàn Ngọc Đình bước từng bước về phía người đàn ông đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên ghế salon.
Cô ta chỉ cảm thấy sau mỗi một bước đi thì khát vọng trong lòng cô ta lại bành trướng thêm một chút.
Người đàn ông dựa trên ghế salon trông vô cùng mệt mỏi, mái tóc đen tùy ý rơi trước trán.
Một Ôn Ngôn Trăn như vậy giảm bớt đi chút lạnh lùng khi làm việc, tăng thêm chút cảm tình khiến người ta không nhịn được mà tới gần hơn nữa.
Thứ tình cảm này giống với lòng thương xót chỉ thuộc về phái nữ, và ở đấy còn bao gồm cả sự kính mến và ái mộ.
Buông chén canh giải rượu xuống, Hàn Ngọc Đình lại gần anh.
Như bị mê hoặc, cô ta đưa bàn tay ra, lướt nhẹ lên những lọn tóc lòa xòa trước trán anh.
Thật là mềm mại Xúc cảm mềm mại này, ánh đèn nhu hòa này, hương nồng của rượu như có như không trôi lơ lửng trong không trung vây quanh hai người này.
Rồi từ từ, gần trong gang tấc, hai hàng mi đen rậm như cánh chim chậm rãi mở ra, run lên, thoát cái cánh chim ấy như vỗ mình thành cánh bướm kì ảo, con ngươi dưới


⬅ Trước Tiếp ➡