Bao Nuôi
Chương 24
⬅ Trước Tiếp ➡

rèm mi dày rậm nùng đậm như mực, đen bóng như Tu La, lạnh lùng mà sâu thẳm.
Mùi hương còn trôi lơ lửng trong không khí cũng chính vì ánh nhìn đó mà kết đọng thành sương Hàn Ngọc Đình biết, cô ta đã vượt quá giới hạn.
Cho dù là như vậy, cô ta cũng không muốn đưa tay dời khỏi trán anh, không, đúng ra là không đành lòng.
Trên thế giới này, chỉ cần trong lòng có tình cảm chân thành, bất kể là người phụ nữ nào, sống hai năm bên cạnh một người đàn ông như Ôn Ngôn Trăn rồi cũng sẽ yêu anh.
"Ôn...
Ngôn Trăn, em không chỉ muốn giúp anh trong công việc mà còn muốn...
còn hy vọng có thể giúp anh trong phương diện sinh hoạt nữa." Giọng Hàn Ngọc Đình khàn gợi.
Bằng bất cứ giá nào, đúng vậy.
Là Ôn ngôn Trăn chứ không phải Ôn tổng, cũng không phải Ôn tiên sinh.
Mà là Ôn Ngôn Trăn Rốt cuộc cô ta cũng nói lên đáy lòng mình.
Trước hết là cái họ trong tên của anh Ôn...
sau đó dừng lại một chút, cuối cùng là hai chữ Ngôn Trăn.
Mang theo chút đáng thương, nghe cũng gần giống như đối thoại giữa hai người yêu nhau rồi, không phải sao?
Phạm Ca cúi đầu nhìn đôi chân mình, ngón chân út tròn trịa của cô không giống với những ngón còn lại, vì vậy trông nó rất kỳ quặc, chẳng khác gì một kẻ khờ khạo đáng thương bị vứt bỏ đi vậy.
Nhìn rồi lại nhìn, trong lòng cô lại càng thấy khó chịu, cô không thích sự xuất hiện của hai từ "vứt bỏ" ấy chút nào.
Nó hệt như cái cảm giác cố chấp hay khăng khăng chán ghét gì đó mà không có lý do, hoặc do sinh mệnh đã phán quyết nó phải thế.
Gượm đã, đây không phải là lúc cô đắn đo suy nghĩ về hai từ "vứt bỏ" ấy, mà điều cô nên làm bây giờ là chú ý tới hình ảnh chồng mình và một người đàn bà khác đang vui vẻ với nhau không phải sao?
Cô giáo Kim từng nói với cô rằng, đàn ông giống như Ôn Ngôn Trăn phải trông nom thật kỹ, nếu không anh ấy sẽ bị mấy cô gái trang điểm lòe loẹt diêm dúa như sói như hổ bên ngoài ăn tới không còn một mảnh xương.
Cô giáo Kim còn rất hình tượng so sánh Ôn Ngôn Trăn với Đường Tăng cùng con ngựa được Bạch Long hóa thành.
Những cô gái kia tất nhiên là bạch cốt tinh, họ đều thèm khát mà nhìn chằm chằm vào thịt Đường Tăng, cũng chính là phiên bản Ôn Ngôn Trăn đã được nâng cấp.
Ánh mắt Phạm Ca dời lên từ ngón chân út đáng thương của mình, rơi vào hai cái bóng bị ánh đèn hắt lên tường ở bên ngoài hành lang.
Từ góc độ của cô nhìn sang, tầm nhìn cũng không tệ lắm.
Hai chiếc bóng rất gần nhau, một cái đang ngồi bất động trên ghế salon, một cái thì đang khom người.
Mà cái bóng đang động duy nhất chính là người phụ nữa kia, đầu của cô ta đang sáp lại gần, một chút nữa thôi, từ từ đi đến, mắt thấy đôi môi ấy chuẩn bị dán lên.
Phạm Ca nghĩ, có phải lúc này cô nên xông ra tóm lấy cô gái kia rồi hung hăng cho cô ta một cái tát, sau đó hầm hực chất vấn Ôn Ngôn Trăn rằng chuyện kinh tởm này có phải là thật hay không nhỉ?
Mà này, chồng của tôi, anh không làm chuyện gì khiến người ta hiểu lầm rồi đấy chứ?
Còn nữa, sao anh lại không đẩy cô ta ra Chú thích 1 Nguyên văn là 不厌其烦 là một thành ngữ của Trung Quốc, đề cập đến việc không ngại phiền toái và rắc rối, chỉ sự kiên


⬅ Trước Tiếp ➡