Bao Nuôi
Chương 26
⬅ Trước Tiếp ➡

cứng rắn của Ôn Ngôn Trăn hù đến phát sợ, mau chóng đổi thành "Ôn, Ôn tiên sinh, tôi ở bên anh cũng hai năm rồi, tôi tự nhận là Ôn tiên sinh cần dạng...
phụ nữ nào, tôi cũng không để ý." Giọng người phụ nữ càng nhỏ vụn hơn, nồng đượm mềm mại.
"Ôn tiên sinh, như Ôn tiên sinh nói tôi là một người phụ nữ thông minh, cho nên tôi có thể đảm bảo tuyệt đối sẽ không làm những chuyện khiến anh phải lo lắng." Người phụ nữ cực lực thuyết phục người đàn ông, giọng nói mang theo chút ưu tư mà đề cập đến "Hơn nữa, nếu Ôn tiên sinh thích tặng tôi một căn nhà thì tôi sẽ nhận căn nhà.
Nếu Ôn tiên sinh muốn tặng tôi châu báu thì tôi sẽ nhận châu báụ" Phải, theo lời cô ta nói, cô ta là một người phụ nữ thông minh, bộc bạch những lời đơn giản mà rõ ràng, so với những lời uất ức khó chịu lại càng dễ bắt được trái tim của đàn ông, mà những lời hèn mọn như vậy ngược lại được xem là nhân danh tình yêụ Đáng tiếc, những lời của người phụ nữ chỉ nhận được sự đáp trả hờ hững.
"Thư ký Hàn, cô nói xong chưa?
Xong rồi thì mời đi ra phía bên trái, mở cửa, rời khỏi nhà tôi ngay lập tức.
Lúc rời đi đừng để bước chân mình phát ra tiếng động.
Sau đó, tôi muốn thấy đơn từ chức của cô trên bàn làm việc vào ngày mai." Bóng người phụ nữ lùi lại một bước, há miệng, lập tức bị Ôn Ngôn Trăn lấy tay bịt kín.
Anh đè thấp giọng "Lúc đầu để cô làm thư ký chỉ vì cô là người đã kết hôn.
Nhưng giờ cần phải xem xét lại cái thân phận ấy là thật hay giả của cô đấy.
Sở dĩ tôi không muốn truy cứu là vì biểu hiện xuất sắc của cô trong công việc hai năm qua, nếu như thức thời thì cô tốt hơn hết nên làm theo những gì tôi vừa nói." Ôn Ngôn Trăn nói xong liền thả tay ra.
Giọng điệu lạnh lùng vẫn còn tiếp tục "Cô làm thư ký cho tôi hai năm, cũng xử lý giúp tôi không ít những người đàn bà nhàm chán.
Hành động của cô bây giờ đã biến cô trở thành một trong những người đàn bà nhàm chán đó rồi đấy." "Nhưng mà..." Giọng người phụ nữ bắt đầu run run, có chút phí sức "Nhưng tôi không giống với họ, tôi không giống với mấy người đó." "Đó là cô tự cho là thế, còn tôi, tôi xem cô chẳng khác gì họ cả " Bóng người phụ nữ in trên vách tường, giống như một pho tượng.
"Còn không đi ?" Giọng Ôn Ngôn Trăn đã lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
"Ôn..." Đột nhiên, giọng người phụ nữ bỗng vút lên sắc nhọn như khúc hát cuối cùng trong bản nhạc phổ.
Nhưng ngay lập tức đã bị đánh gãy "Câm miệng Hàn Ngọc Đình, cô có biết cô vừa đứng trên địa bàn của vợ con tôi nói những lời phạm đến đại kỵ của tôi không?
Cô có tin chỉ cần một cú điện thoại cũng sẽ làm cô vĩnh viễn không tìm được việc làm?
Hàn Ngọc Đình, cô nên biết tôi có năng lực đó." Bóng người trên bức tường che miệng, bả vai không ngừng lay động.
"Hàn Ngọc Đình, tôi không muốn nói ra chữ 'Cút' với một thư ký có thể xem là xuất sắc như cô đâụ" Những lời còn lại của Ôn Ngôn Trăn khiến người phụ nữ đang che miệng kia phải chạy mất dạng, lúc rời đi cô ta cũng không dám để phát ra bất cứ âm thanh nào.
Phạm Ca lặng lẽ lên cầu thang, quay lại phòng ngủ.
Trong mười mấy phút ngắn ngủi, cô đã làm


⬅ Trước Tiếp ➡